bài văn tả về ông của em lớp 6

“Please describe your best friend!” – (Hãy mô tả về người đồng bọn nhất của bạn!). Bạn đang xem: Tả người bạn thân của em bằng tiếng anh. Bạn đã xem: bài xích văn giờ đồng hồ anh nói tới bạn thân. Đây là giữa những đề bài thường xuất hiện thêm ở các đề thi Trên đây là một số bài văn mẫu Bình giảng bức tranh tứ bình trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu mà cungdaythang.com đã biên soạn. Hy vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em có một bài văn thật tốt! Đăng bởi: cungdaythang.com Hướng dẫn viết bài tập làm văn số 7 lớp 6: Tả Ông Tiên theo trí tưởng tượng của em, tham khảo hướng dẫn làm bài và những bài văn mẫu hay tả ông Tiên. Chọn lớp Thi THPT quốc gia Kỳ Thi Vào Lớp 10 Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi Bankso Vn. 06 bài tả ông của emVăn mẫu lớp 3 Viết một đoạn văn từ 7 đến 10 câu tả về ông của em bao gồm các bài văn hay được VnDoc sưu tầm, chọn lọc. Những bài văn tả ông cung cấp cho các em học sinh tham khảo củng cố các kỹ năng, rèn luyện viết bài văn miêu tả lớp 3. Mời các em cùng tham khảo chi ông của em mẫu 1Trong gia đình, người em kính yêu nhất là ông ngoại. Nhà ông ngoại em ở vùng nông thôn, cách xa trung tâm thành phố Hà Nội hơn 100 cây số. Nhưng năm nào cũng vậy, cứ Tết hoặc hè đến là bố mẹ lại cho em về thăm ông. Ông năm nay gần 70 tuổi rồi nhưng vẫn khoẻ và nhanh nhẹn lắm. Nhìn từ đằng sau, mọi người vẫn thường đùa là trông dáng ngoại như thanh niên vậy. Đôi mắt ông vẫn rất tinh tường, có thể xâu kim, đọc báo. Ông có sở thích là trồng cây, nuôi chim cảnh. Ông thường chỉ cho em cách phân biệt một số loài chim và cách chăm sóc chúng. Ông bảo, mỗi sáng sớm, không gì vui thích bằng được lắng nghe tiếng chim hót, ngắm bình minh lên. Ông thường kể cho em những câu chuyện thú vị thời mà ông đi bộ đội. Em có thể ngồi hàng giờ nghe ông kể mà không chán. Em mong sao ông luôn sống khoẻ, sống vui như ông của em mẫu 2Suốt bao năm qua, ông em là người đưa đón em đi học. Vì vậy, em rất thân thiết với ông. Năm nay, ông em đã gần bảy mươi tuổi. Mái tóc ông đã bạc trắng hơn nửa. Em rất thích vuốt vuốt chòm râu dài cũng bạc trắng của ông. Người ông cao lớn nhưng làn da đã nhăn nheo theo năm tháng. Gương mặt của ông hình chữ điền, góc cạnh. Đôi mắt nâu đen, sâu thẳm thường nhìn em trìu mến. Ông rất yêu thương em, ông thường dẫn em đi chơi, đi ăn, đi mua đồ. Mỗi lần em vâng lời, ông xoa đầu em và dặn mau lớn để làm chàng thanh niên điển trai, tài giỏi như ông ngày trẻ. Em chỉ biết cười rồi sà vào lòng ông nũng ông của em mẫu 3Ông nội của em năm nay đã ngoài 70 tuổi. Ông là kĩ sư chăn nuôi của Sở nông nghiệp tỉnh Hải Dương. Da mồi, tóc bạc phơ, ông đeo kính khi đọc sách báo. Ông thích uống trà vào buổi sáng. Bạn của ông là các cụ cán bộ trong huyện đã về hưu. Bà con anh em rất kính trọng ông, gọi ông là cụ Điền. Ông vui vẻ và hiền hậu. Các cháu nội, ngoại đều được ông yêu quý, săn sóc việc học hành. Ông là người ông đáng kính nhất của em, em mong ông luôn khỏe mạnh sống thật lâu. Cả cuộc đời ông đã hi sinh hết mình vì con vì cháu. Thương ông, em hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để đền đáp tình yêu thương vô bờ bến mà ông dành cho ông của em mẫu 4Ông ngoại em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người ông khom gầy. Mái tóc ông đã bạc trắng. Đôi mắt ông không còn sáng và minh mẫn như trước nữa. Mỗi khi đọc báo ông đều phải nheo mắt hoặc đeo kính lão mới có thể đọc được. Đôi mắt ấy luôn nhìn em với cái nhìn ấm áp, yêu thương. Vầng trán ông cao và rộng đã xuất hiện nhiều nếp nhăn như vết hằn của thời gian nghiệt ngã. Nước da ông sạm đen, chai sần. Bàn tay ông thô ráp, chai sạn lại. Nhìn ông đầy vẻ khắc khổ của một người đàn ông một đời phiêu bạt lo toan. Mỗi tuần em đều đến thăm ông. Có gì ngon ông cũng dành phần em. Ông hay cho em mấy đồng lẻ để em khi thì mua cái kẹo, lúc lại mua cái bánh. Mỗi khi ở lại ăn cơm với ông, ông đều tự tay làm những món em thích. Ông thường kể em nghe chuyện ngày xưa ông đi bộ đội. Vết sẹo dài ở cánh tay phải của ông là minh chứng cho một thời gian khổ, anh hùng mà ông đã trải qua. Em rất yêu quý ông ngoại em. Em sẽ thường xuyên đến thăm ông và chăm sóc cho ông. Em mong ước ông sẽ sống lâu trăm tuổi cùng con cháu!Tả ông của em mẫu 5Ông ngoại của em là một cựu chiến binh, ngày còn trẻ ông từng vào chiến trường miền Nam để cùng đồng đội chiến đấu, giải phóng đất nước. Em thích nhất là ngồi trên chiếc ghế nhỏ ngoài sân và nghe ông kể chuyện về chiến tranh và những ngày ông còn ở chiến trường. Mỗi câu chuyện của ông đều khiến em tự hào hơn về sự anh dũng của cha ông đi trước, thêm trân trọng vào hòa bình, độc lập ở hiện tại. Ông từng bị thương khi chiến đấu nên bây giờ mỗi khi trái gió trở trời chân ông lại đau nhức. Những lúc ấy em thường lấy dầu và xoa chân cho ông và được ông vui vẻ khen ngợi. Em mong ông luôn khỏe mạnh và sống thật hạnh phúc bên con ông của em mẫu 6Trong gia đình, người cưng chiều tôi nhất đó là ông nội. Ông nội tôi tuy đã già, nhưng dáng đi vẫn còn nhanh nhẹn, da dẻ hồng hào, ông tôi trước đây là “bộ đội Cụ Hồ” buổi sáng, tôi thường theo ông lên đồi tập thể dục. Ông múa võ hay lắm và thường dạy võ cho tôi. Ông nói “Võ thuật này là của Bình Định, người làng mình ai cũng phải biết loại võ thuật này”. Từ ngày tôi tập võ, người tôi mạnh hẳn ra, mỗi bữa tôi ăn được ba bát cơm. Ông còn dạy tôi cách làm một con diều có sáo trúc. Diều ông làm bay rất cao và phát ra những âm thanh êm ả. Tối đến ông thường xem bài vở của tôi, có chỗ nào tôi chưa hiểu ông giảng giải cặn kẽ. Những năm học lớp Một chữ tôi rất xấu, ông đã cầm tay luyện viết cho tôi. Ông động viên tôi “Phải chịu khó luyện tập, mỗi ngày một chút, nhất định sau này cháu sẽ viết đẹp”. Đúng như lời ông nói chữ tôi mỗi ngày một đẹp lên. Trong học kì một vừa qua, cô giáo đã tuyên dương tôi vì tôi đạt danh hiệu “Người có vở sạch chữ đẹp”.Thỉnh thoảng ông tôi trở về đơn vị thăm đồng đội, những ngày đi xa về ông thường ôm tôi vào lòng, hôn tới tấp lên má và nói “Thằng chó con, ông nhớ chó con quá!”. Tôi rất thích cử chỉ âu yếm của ông. Tôi mong ông được sống lâu muôn tuổi để vui vầy với con cháu...................................................................................Tuổi thơ của các em hầu hết đều gắn bó với ông bà nội, ngoại. Có lẽ chính vì vậy mà những bài văn của học sinh về tả ông bà luôn giàu cảm xúc và chân thật nhất. Trên đây, đã liệt kê ra 06 mẫu văn hay nhất dành cho các em tham bài văn Viết đoạn văn ngắn kể về ông của em ra, các em học sinh hoặc quý phụ huynh còn có thể tham khảo thêm đề thi học kì 1 lớp 3, đề thi học kì 2 lớp 3 các môn Toán, Tiếng Việt, Tiếng Anh theo thông tư 22 để giúp các em học tốt các môn học lớp 3 hơn. Hy vọng với những tài liệu này, các em học sinh sẽ học tốt hơn môn Toán 3 và Tiếng Việt 3. Gia đình là mái ấm hạnh phúc nhất của mỗi con người, nơi đó có những người ta thương và luôn muốn quay về để được chở che, nương tựa. Từ nhỏ, bố mẹ em thường xuyên đi công tác xa nhà nên ông là người gần gũi với em nhất. Ông là người mà em kính yêu nhất. Ông đã luôn yêu thương và chăm sóc cho em trong suốt quãng thời ấu thơ. Ông có dáng người gầy gầy. Khuôn mặt sắt lại với nhiều nếp nhăn của những ngày tháng khó khăn, vất vả mà ông đã đi qua trong cuộc đời mình. Khuôn mặt vuông vuông chữ điền, nước da sạm lại với nhiều chấm đồi mồi, đuôi mắt lại đầy những vết chân chim, vậy mà ông em trông vẫn đẹp lão lắm. Mái tóc ông đã bạc phơ theo màu của thời gian. Tuy tóc đã bạc nhưng mái đầu ấy luôn được ông cắt tỉa gọn gàng và chải ngược ra sau để lộ vầng trán cao cao, hằn in những dấu vết của tuổi già. Mỗi khi ông mặc chiếc áo bà ba màu xám, cùng với khuôn mặt hiền từ trông ông như ông bụt nhân đức bước ra từ những trang truyện cổ tích. “Cháu ơi, lại đây!” Nghe tiếng ông gọi, em vội chạy ngay đến bên ông. Ông em đã ngoài tuổi bảy mươi. Dáng ông thấp, lưng đã còng chút ít, ấy vậy mà ông chưa cần đi gậy đâu! Thậm chí ông còn ngồi trên xe đạp đi được nữa đấy. Mái tóc ông bạc trắng như sợi cước, cả lông mày, râu cũng bạc nữa nên em cứ ngỡ rằng ông là thần tiên. Đôi mắt ông không còn trong sáng như xưa nữa, nhưng từ cái “cửa sổ tâm hồn ấy” em thấy ông thật đáng kính, hiền từ. Vầng trán cao và rộng của ông đã chứa đưng không biết bao nhiêu câu chuyện cổ tích để kể cho em nghe mỗi khi tối đến. Làn da ông không quá đen, nhưng đã bị nhăn nheo do tuổi già. Ông em tích cực lắm! Không có buổi họp nào có giấy mời của thôn mà ông ở nhà. Em yêu ông lắm! Em mong ông luôn sống mãi cùng em. Bài văn tả ông bụttiên theo trí tưởng tượng của em văn 6Mở bàiGia tài bé nhỏ của tôi ngoài những đồ dùng học tập tất cả còn lại chỉ là sách và sách. Mẹ tôi mua tôi rất nhiều sách, trong đó truyện cổ tích Việt Nam được xếp thành một hàng dài, ngay ngắn trên kệ tủ. Có lẽ từ bé tôi được mẹ kể cho nghe những câu chuyện cổ tích nước mình nên đã say sưa trước thế giới kì bí của thần tiên. Tôi trải mình trong những cuộc đời đầy đau khổ của cô Tấm, anh Khoai rồi thầm cảm ơn ông bụt đã hiện ra cứu giúp. Tôi thích thú và tự vẽ hình ảnh ông bụt trong trí tưởng tượng của bàiNhững buổi trưa hè rảnh rỗi, tôi thả lòng mình theo những trang truyện rồi mơ màng nghĩ về một ông bụt thần kì, hiền lành và nhân hậu. Ông bụt của tôi không xa lạ mà thật giản dị, gần gũi như chính ông ngoại của mình. Ông hơi gầy và có mái tóc trắng xóa như những đám mây bồng bềnh thả nhẹ trên không. Ông búi tóc củ hành gọn gàng sau gáy giống như các vị quan ngày xưa. Chẳng biết ông bao nhiêu tuổi mà da dẻ hồng hào, có phải vì năm nào ông cũng được ăn những quả đào tiên ở hội bàn đào hay uống thuốc trường sinh. Mặc dù trên đuôi mắt đã có nhiều nếp nhăn nhưng nụ cười thì vẫn còn trẻ trung. Tôi thích nhìn đôi mắt của ông, đôi mắt sáng như những ánh sao và ấm áp như ngọn lửa đêm đông. Đôi mắt đã động viên biết bao số phận nghèo khổ vươn lên và cho em niềm tin vào cuộc đời. Ông cười rất tươi, nụ cười khiến khuôn miệng rộng ra trông rất phúc hậu. Mỗi lần ông cười hai mép lại rung rung khiến bộ râu chuyển động nhịp nhàng. Những lúc hài lòng, ông vuốt khẽ bộ râu trắng xóa và thả dài xuống ngực, cả đôi lông mày rậm cũng trắng xóa như lần xuất hiện là ánh hào quang tỏa sáng quanh ông. Ông cưỡi trên đám mây ngũ sắc nhẹ nhàng xuống mặt đất rồi ân cần hỏi người đang cầu cứu. Giọng ông trầm, ấm nhưng lại vang xa như âm thanh của dòng suối róc rách. Ông bước từng bước chậm rãi, khoan thai như bay nhẹ trên mặt đất. Ông bụt của tôi luôn mặc một chiếc áo dài rộng màu trắng có thêu hình rồng dát bạc ở phía trước, hai ống tay rộng dài che cả bàn tay, ở giữa là chiếc thắt lưng vàng óng ánh. Ông đi đôi guốc gỗ của người xưa nhưng chẳng bao giờ nghe tiếng động. Trên tay ông bụt là cây phất trần khắc hình rồng với ngàn sợi lông tơ trắng như ngàn điều ước của người nghèo bụt luôn rất bí ẩn nhưng chỉ cần có ai đó đang gặp cảnh khốn cùng là ông lại xuât hiện ngay. Khi thì ông hiện ra giúp chị Tấm ,khi thì ông giúp anh Khoai .Cây phất trần đơn giản thế mà phép thuật lại nhiệm màu. Sau khi nghe rõ câu chuyện của mọi người, ông mỉm cười an ủi rồi hứa hẹn “được rồi, ta sẽ giúp con”. Ông nhẹ nhàng đưa cây phất trần lên bốn cái lọ xương cá của cô Tấm thì trong bốn lọ ấy có quần áo đẹp. Ông chỉ vào trăm đốt tre rời rạc, bỗng trăm đốt tre nhập thành cây tre dài. Có khi ông biến thành cụ già ăn xin, khi thì bà lão nghèo khổ để thử lòng tốt của mọi người chân thành, tốt bụng thì ông sẵn sàng biến ước mơ của họ thành hiện thực. Nếu những người tham lam, xấu xa thì ông trừng phạt đích đáng. Ông chẳng bao giờ cần người khác phải trả ơn, với ông người tốt bụng được đền đáp sống hạnh phúc là ông cũng hài bàiTôi đã lớn nên đủ hiểu chẳng có ông bụt nào trên đời này cả nhưng trong lòng tôi, niềm tin về một ông tiên giữa đời thường vẫn luôn hiện hữu. Ông tiên ấy sẽ là một người tốt, sống công bằng, luôn bênh vực lẽ phải và sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi cần thiết. Ông tiên, ông bụt còn giúp tôi nhận ra mình phải cố gắng hơn nữa để học tập và rèn luyện đạo đức, sống tốt, chân thành để nhận được những điều tốt từ mọi người và có thể giúp đỡ những người khó khăn hơn posted 2018-04-15 170421.

bài văn tả về ông của em lớp 6