bài thơ chế về việt nam và trung quốc

Đợi anh về viết tiếp những vần thơ. Trên đảo tiền tiêu đêm vẫn hằng mơ. Ngày trở về con thơ ùa ra đón. Xem thêm: 25 bài thơ tình bất hủ Việt Nam càng ngẫm càng thấy hay và sâu sắc. Thơ tình gửi người lính Cards Against Humanity. Tên Hán Việt: [ Khoái xuyên ] Đương nam phối bài loan nam chủ Tác giả: Thanh Thủy Nương Nương Tình trạng: Hoàn (334 chương - 13 thế giới + 4 phiên ngoại + Lời kết của tác giả) Nội dung: Mau xuyên bách biến thụ vs các loại soái ca công/ Tag: Đam mỹ, HE, Mau Không rõ tác giả bài bác thơ là ai. Tuy nhiên, hầu như lời thơ cũng xứng đáng nhằm họ học hỏi và giao lưu thêm với suy ngẫm. Bọn Tầu là nó rất thâmNó mang đến tàu lớn nó đưa vào mìnhNhưng mà ta cực kỳ thông minhCho đâm thoải mái và dễ chịu - chụp ảnh gửi lênXong Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi Bankso Vn. Nếu nói một cách chính xác thì hai cuộc biểu tình vừa qua là một việc hoàn toàn bất ngờ đối với nhiều người. Nó đến quá nhanh và đẩy cảm xúc ra khỏi ý nghĩ của những người trực tiếp tham dự. Họ chỉ có thể nhớ lại khi đã về đến nhà và dàn trải kinh nghiệm của mình trên giấy trắng. Những bài thơ viết vội, không trau chuốt như thường lệ, cứ thế tung lên mạng, bỏ vào trang blog hay gửi tới những website quen thuộc. Và thế là chúng ta có những bài thơ, thô nhám, gân guốc nhưng tràn đầy và hôi hổi sức sống. Có những tác giả rất quen, rất nổi tiếng như Đỗ Trung Quân, Trần Tiến Dũng, Chiêu Anh Nguyễn, Bùi Khương Hà, N Nguong, Mẹ Nấm thì cũng có những tài năng khá mới như Mr. Do…mỗi người một nhát dao, cắt từng lát một phơi ra các góc cạnh của buổi sáng đầy cảm xúc ấy. Chúng ta sẽ bắt gặp những câu hỏi khó thể trả lời. Những hình ảnh trôi nhanh nhưng khắc rất sâu vào trí nhớ. Uống, cho cạn rượu uất nghẹn đựng trong những cái lọ mực cổ hủ Bắt đầu với tác giả N Nguong qua bài thơ có cái tựa rất hình ảnh “uống, cho cạn rượu uất nghẹn đựng trong những cái lọ mực cổ hủ”, người đọc được mời vào buổi sớm mai của ngày 5 tháng 6. Cái sớm mai ấy không phải là bắt đầu mà là một kết thúc. N Nguong bày lọ mực của tư duy trên bàn và chỉ ra rằng ý nghĩa của mực là viết lên giấy những tri thức, văn minh nhân loại nhưng mực đã được các chú các bác sử dụng vào việc khác bôi đen ý chí và tâm nguyện của người trẻ hôm nay. Người dân biểu tình phản đối Trung Quốc hôm 05/06/2011 tại Hà Nội. AFP PHOTO. tôi uống hếtchiều chủ nhật 5/6uống mừng cái tiết tháo của tuổi trẻ Việt Namdẫu rằng cái tiết tháo tan hàng sau vài tiếng bất khuấtdẫu rằng cái tiết tháo sần sượng sau vài tiếng chủ nhậtuống, cho cạn cùng nỗi uất nghẹn trong chaicho cạn cùng cái bạc nhược, đớn hèncủa tuổi già an phậncái thế của con rùa rút cổcụ rùa hồ Gươm cũng không bạc nhược như thế! một lần nữachúng tôi muốn lập lại“chúng tôi không còn tin tưởng nơi các ông nữa!” điều mà trước đó - ngày xưa - các ông đã mở miệng, vàđã dạy bảo chúng tôi cái ý nghĩa, của mựclúc bấy giờ chúng tôi dùng mực để viết lên lời phản kháng bất khuất, thì ngược lạicác ông đổ nguyên lọ mực-tham-lam-an-phận-bạc-nhược lên chính chân dung mìnhbằng một thông-báo-thoái-thác-trách-nhiệm-sĩ-phuchắc chắncác ông biết phải làm gì, khi một lần nữa, hôm nay 9/6sợi dây cáp khác bị cắt, đểsiết cổ các ông! Đừng hỏi tôi thế nào là lòng yêu nước Không cuồng nộ như Nguong, Chiêu Anh Nguyễn ngậm ngùi kể lại hành trình thể hiện lòng yêu nước của mình với khá nhiều dấu hỏi về sức sống của dân tộc này. Khối u trong lòng so với tiếng gầm rú bên ngoài biển Đông thật đáng sợ biết nhường nào. Chiêu Anh Nguyễn vừa biểu tình vừa tự hỏi. Những tự hỏi của Nguyễn nhiều lúc đau đớn đến ngất buốt. Thanh niên sinh viên Việt Nam thể hiện quyết tâm bảo vệ tổ quốc. Kami's blog. “Tôi đang thể hiện lòng yêu nước Trên lãnh thổ mìnhHay tôi là kẻ di dân Nhận lấy phần của quê hương kẻ khác Bây giờXin đừng hỏi tôi thế nào là lòng yêu nướcCó lẽ Tôi sẽ phải cúi đầu bật khóc” “...những dấu chân Giao Chỉ đã vẽ nên biên cương lãnh thổqua vài ngàn năm bỗng dưng mất tíchbốc hơi như một cơn thở hắt của mùa hèhay có lẽ chỉ như một tiếng cười ruồi của thời cuộc” “Chúng ta - bóng ma của những tấm lòng yêu nướcchưa từng run sợ trước mọi nguy cơ xâm lượcchúng ta chỉ khóc cho những khối u đang lớn dần trong cơ thểtrận ung nhọt trong giai đoạn cuốichực vỡ ra như một đàn ong bắp càyvới sức tàn phá xuyên lịch sử” Những bóng ma Cũng như Chiêu Anh Nguyễn, hình tượng các ngón chân Giao Chỉ được Bùi Khương Hà hoán đổi thành những mũi kim khâu. Khâu lịch sử lẫn con người vào đất. Giao Chỉ hay bóng ma trôi dật dờ từ bài học máu xương đã khiến người trẻ ngày nay tan biến, hòa nhập cùng với ám ảnh từ thời giữ nước. Trong bài “Những bóng ma” Bùi Khương Hà viết Bé gái trong hình luôn dẫn đầu đoàn biểu tình. Bạn đọc cho biết, vì bà nội bé không đi được, nên đã gửi người hàng xóm đưa bé đi biểu tình chung. Source Citizen photos Source Citizen photos Chúng ta - những bóng matừ thuở mang gươm đi mở cõingón chân Giao Chỉ đã cày sâunhư những mũi kim khâu chặt người vào đất Chúng ta - những bóng ma đi giữa phố hôm nay với tình yêu ngây ngấtmồ hôi quyện vào xương máu cha ôngmặn hơn bất kỳ thứ nước mắt cá sấu nàođã từng than hờ trước vong hồn dân tộcthứ nước mắt nuốt sống niềm tinthứ nước mắt ăn mòn sự thật Chúng ta - bóng ma của những cuộc tuần hành giữa trưaai thấy không dám tin, ai tin không dám nóiai nói không dám nhận, ai hận không dám kêunhững dấu chân Giao Chỉ đã vẽ nên biên cương lãnh thổqua vài ngàn năm bỗng dưng mất tíchbốc hơi như một cơn thở hắt của mùa hèhay có lẽ chỉ như một tiếng cười ruồi của thời cuộc Chúng ta - bóng ma của những tấm lòng yêu nướcchưa từng run sợ trước mọi nguy cơ xâm lượcchúng ta chỉ khóc cho những khối u đang lớn dần trong cơ thểtrận ung nhọt trong giai đoạn cuốichực vỡ ra như một đàn ong bắp càyvới sức tàn phá xuyên lịch sử Chúng ta - bóng ma của oán khí nhiều nghìn năm tích trữchúng ta mang trong mình những lời nguyền rủamỗi bước chân của ngươi đặt lên đất nàysẽ phải trả bằng tật ách và tai ươngtừ bây giờ tới đời đời kiếp kiếp Chúng ta - bóng ma của những chiến binh không bao giờ chếtnhựa sống mới chảy trong từng huyết quảnnhưng nỗi căm hờn dường như không còn mớinỗi căm hờn truyền đời không có tuổi Chúng ta - bóng ma của những khung xương sinh ra không phải để luồn cúidưới trời này trên đất nàybằng tình yêu và tuổi trẻchúng ta dựng nên những thành trì những - thành - trì - vĩnh - viễn - không - sụp - đổ. Về một chính quyền thiếu tự tin Khác với Bùi Khương Hà với những câu hỏi đầy ắp thi ca, Mr. Do nạt nộ cuộc tình bất cân xứng giữa nhà nước và nhân dân giống như gã trai lơ chỉ muốn trấn lột tình cảm của cô gái mà không dám bước qua lằn ranh của hèn nhát và quá nhiều tham lam. Từ đó niềm tin của cô-gái-nhân-dân trở nên ê chề thảm hại. Bài thơ mang tên “Về một chính quyền thiếu tự tin”.Gã không bao giờ dám tin vào người yêu của luôn nghi ngờ cô, dù cô luôn hết mình với gã cứ nơm nớp lo sợ rằng rồi một lúc nào đấy, cô sẽ thay lòng đổi cô nói yêu gã, gã cảnh giác. Khi cô trách cứ gã, gã sa sầm mặt cơn hoang mang, gã đã xúc phạm cô ghê gớm. Gã tát vào mặt cô, khi cô đang cố lên tiếng bảo vệ gã trước sự xấc láo của thằng sếp bụng bự. Cô đau ngất, nhưng vẫn chịu đựng, tự nhủ rằng gã đánh cô cũng chỉ vì đại cuộc - giữ cho gia đình yên ấmCô đã chịu đựng, đã tha thứ cho gã không biết bao nhiêu lần mà kể. Nhưng cô càng tha thứ, gã càng trì đến một ngày, cô đâm căm thù mất lòng tin vào con người chính là biểu hiện của niềm tin vào chính mình sụp đổ - hay là không có sự tự khi mà bạn không còn niềm tin vào người khác, thì mong gì sẽ nhận được điều đó từ phía họ Vết cắt Với Trần Tiến Dũng thì vết cắt bén ngót chia đôi sự bội phản và niềm tin của thiên thần mang tên tuổi trẻ đã xuất hiện vào buổi sáng Chúa Nhật hôm ấy tại Sài Gòn. Trần Tiến Dũng thầm thì với chính mình như sợ niềm hy vọng vụt bay như con chim bồ cầu cứu rỗi mà anh nhìn thấy. Thanh niên sinh viên Việt Nam thể hiện quyết tâm bảo vệ tổ quốc. Tôi thấy em tại góc đường Alexandre de lấp đầy ngày chủ nhật trống mắt của một con chim bồ câu, cặp kiếng cận mở cái nhìn trong đi biểu tình, đi vào một mối ánh sáng ngày chủ nhật bắn lên như vòi phuntrên một đất nước không có Thượng là gương mặt thiên thần phát sáng,thiên thần chỉ là một cô bé ngồi muốn khóc trước sự phản người cầm vận mệnh quốc gia này phản bội ai giúp em được gì!Ánh sáng ngày chủ nhật chảy như một dòng sông qua những khoảnh khắc buồn. của trái tim yêu nước. Em sẽ lại bị phản bội,đó là điều bây giờ em biết không chọn để cho đôi mắt phản bội ấy nhìn thấy, không chọn hát bài quốc ca cho họ nghe, không chọn đòi trả lại Hoàng Sa - Trường Sa cho cái nhìn nô lệ. “Hô khẩu hiệu đi chị ơi!”Và cây cối khoẻ mạnhvà những mô đất trồi lên,ngày chủ nhật đường phố Hà Nội - Sài Gòn tuôn mưa ánh sángvà bàn tay nâng gọng kiếng lên, ngón tay em quẹt nhẹ dòng mồ hôi nhoè nước mắt. Em dịu dàng nâng gọng kiếng lên,đi ngang mặt sự dối trá và phản bội như một vết cắt. Mẹ Nấm Những cuộc biểu tình gào thét cho chủ quyền quốc gia vẫn bị các hình ảnh làm cho nhem nhuốc. Bởi khuyển ưng, bởi nô bộc và bởi những u mê của một bộ phận rất lớn đang ăn mòn dân tộc. Mẹ Nấm ghi lại những điều chị thấy, như chúng ta thấy nhưng cách thấy mỗi người qua một góc kính khác, ánh sáng khác và phản ứng khác. Công an chìm bắt anh Phan Nguyên trong lúc đang biểu tình tại Sài Gòn ngày 12/06/2011. Source Nguyễn Bá Chổi danlambaovn. Tôi đã thấy. Người yêu nước bị nhấc bổng, bẻ quặt không theo "định hướng."Tôi chứng và bạn bè bị bắt giữ..Vì dám mặc áo in dòng chữ hoặc hô vang"Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam".Và không dưới chục đã thấyNgồi với đồng bào chứ có phải kẻ thù đâu?Mà phải hỏi"Yêu nước thế nào cho phải phép?"Tôi đã thấy và tôi đã và các bạn tôi ơi, tuổi đời còn rất bao giờ chúng ta lạc tình dám dành cho quê hương đất chỗ chôn nhau.rauVì nơi cắt những ai không hiểu?Có khối kẻ giả vờ.Không ngây thơ!Cỡ vài chục, vài trăm hay vài ngàn có thể....."Yêu chân thành thì có tội gì đâu?"Nếu không nói, đó là phép nhiệm đất nước giang sơn trên hai vai YÊU NƯỚC.Hỡi mấy người kia, chục, trăm hay ngàn có hiểu đượcLũ chúng tôi yêu nước có sai không?Ngày hôm mắt chảy dài mặn lăn trên đất như dòng biển nóng mấy lâu nổi cuộn ra ông thì phải gọi là trấn áp những người yêu nước quân đất Mẹ bao nhiêu bom còn sót lại?Rồi có ngày, sẽ hết sạch tinh ôi!Đau lắm đất Mẹ ơi!Nhục lắm Tổ quốc ơi!Khi phải thấy những điều...tôi đã đã thấy, và nhiều người cũng thấyNhững điều cứ lặp đi, rồi lặp dòng những người muốn lịch sử dừng chân... Trò chuyện với người hoặc là anh em hoặc không Bài thơ cuối cùng chúng tôi xin dành cho Đỗ Trung Quân, người viết thơ tình làm cho hàng triệu con tim thổn thức. Hôm nay anh không viết thư tình vì anh bận đi biểu tình. Anh hụt hơi và thú nhận theo đoàn biểu tình như mang một gánh nặng. Gánh nặng thời gian cộng với gánh nặng dằn mặt, đàn áp những thanh niên như anh một thời. Đỗ Trung Quân bỏ hẳn cái chất bâng khuâng tơ trời với những câu chữ trau chuốt. Anh lấy ngôn ngữ kẻ chợ trong túi áo ra và ngồi xuống bày hàng cho khách bộ hành nhìn ngắm qua bài thơ “Trò chuyện với người hoặc là anh em hoặc không” Một người đàn ông bị công an mặc thường phục bắt trong lúc đang tuần hành phản đối Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam. Photo by Quang Dư Photo by Quang Dư TôiGã đàn ông gần sáu mươi qua cuộc chiến tranh dài nhất trong lịch sử đất mình thoát được chiến tranhVẫn phải đập nhau một trận ra trò với thằng diệt cũ rồiKhông chết thì vềVề thì làm thơ trời – trăng – mây - gió…Thơ trẻ con – thơ tình – thơ ấm mọi nhà thơ mây gió của xứ sở này,Hôm nayTôi tọt xuống đường biểu tình , tuần hành ở tuổi vị thành…mâyĐi cùng thanh niên mà thấy mình phát thì hết hơiĐi tuần hành thì nhức đầu thì Ai có sức dùng sứcAi có hơi dùng hơiHết hơi hết sức thì lết đi trong im sao tôi đi ?Đơn giản rằng phụ nữ còn điBà bán cá còn điAnh sinh viên còn điCô thiếu nữ còn điĐể Thị uyVới bọn cướp nướcBọn ngoại xâmBọn giả nhânVà cả với đứa nào rắp ranh bán anh an ninh nàyTa biết thừa chuyện ai nấy gì thì gì đừng đánh đồng bào mìnhĐừng bẻ tay, vặn cổ đồng bào mìnhHãy vặn cổ bẻ tay bọn xâm đồng bào nuôi các anh bấy nayLàm thế coi không mai kẻ cướp vào tận trói cổ cả anh lẫn tôiTù nhân một giuộcNói thế thôi chứ dân mình yêu nữ đánh tới cái lai quầnNói chi dânCởi truồng cũng giữ thấy anh trấn áp dân mìnhCoi không được. Kẻ làm thơ sáu mươi tuổi Đỗ Trung Quân tuy nói là tàn hơi nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để cho người trẻ thấy rằng tinh thần tiếp nối truyền thống chống ngoại xâm chưa bao giờ ngưng nghỉ trên vùng đất bất khuất này. Tiếc thay, ngoại xâm dễ thấy nội thù khó truy, đó chính là cốt lõi của những dằn vặt, bâng khuâng đôi lúc lên tới căm giận của những bài thơ yêu nước này. Theo dòng thời sự Những bài thơ yêu nước Hịch Tướng Sĩ Biểu tình - Những chuyện "mắt thấy tai nghe" Thấy gì qua cuộc biểu tình chống Trung Quốc lần thứ 2? Người Việt Nam biểu tình phản đối Trung Quốc lần thứ 3 Từ cuộc biểu tình không thành, chợt hiểu! Tiếp tục biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội và Sài Gòn Thơ Về Miền Nam ❤️️ 50+ Bài Thơ, Ca Dao Tục Ngữ Hay Nhất ✅ Tổng Hợp Những Bài Thơ Hay Nhất Viết Miền Nam Thân Yêu Cua Chúng Ta. Những Bài Thơ Về Miền Nam Hay Nhất Thơ Hay Về Miền NamThơ Về Giải Phóng Miền Nam Ý NghĩaThơ Lục Bát Về Giải Phóng Miền NamNhững Bài Thơ Hay Về Ngày Giải Phóng Miền Nam Thơ Về Bác Và Miền Nam Cảm XúcThơ Lục Bát Về Miền Nam Chọn LọcCác Bài Thơ Viết Về Miền Nam Ngắn HayBài Thơ Về Miền Nam Cho Trẻ Mầm Non Dễ NhớThơ Về Các Địa Danh Miền Nam Nổi TiếngThơ Về Miền Tây Nam Bộ HayChùm Thơ Về Người Miền Nam Hay Sâu SắcThơ Về Con Gái Miền Nam Thú VịThơ Về Con Trai Miền Nam Ngắn GọnThơ Về Ẩm Thực Miền Nam Chọn LọcThơ Về Đặc Sản Miền Nam Thu HútThơ Thả Thính Về Miền Nam Bá ĐạoThơ Tình Về Miền Nam Sâu LắngThơ Vui Về Miền Nam Ca Dao Về Miền Nam Nổi TiếngCa Dao Tục Ngữ Về Miền Nam Bất HủSTT Về Miền Nam HayNhững Câu Nói Hay Về Miền Nam Tuyển tập Những Bài Thơ Về Miền Nam Hay Nhất, khắc hoạ rõ tính cách con người, cảnh vật, văn hoá của mảnh đất phía Nam tổ quốc. Có Thể Nào Yên?Tác giả Tố Hữu Tôi muốn viết những dòng thơ tươi xanhVẫn muốn viết những dòng thơ lửa cháy. Có thể nào yên? Miền Nam ơi, máu chảyTám năm rồi. Sáng dậy, giữa bình minhTim lại đau, nhức nhối nửa thân mình. Hôm nay, buổi mai hè, tháng sáuPhượng đỏ bờ đê, ve kêu hàng sấuHà Nội dập dìu, rịu rã đường vuiNghe tin ra, dạ lại ngùi ngùi! Có thể nào nguôi? Từng viên đạn MỹBắn miền Nam. Nát thịt da xương tuỷCủa mẹ cha, đồng chí, vợ conAnh chị em ta, ai mất ai còn ? “Hôm nay, sáng mai trong, trời lặngHai mươi tám máy bay lên thẳngCủa lục quân, lính thuỷ Mỹ, đi cànCách Sài Gòn 35 dặm phía Nam…” “Hôm nay, mấy trung đoàn tinh nhuệĐang hành quân lên hướng Tây thành phố…”Lại hôm nay… cứ thế… hôm nayTin miền Nam, máu chảy ngày ngày. Có thể nào khuây ? Cỏ cây vẫn nhắcTừng ngọn cỏ, cành cây miền BắcVẫn rung rinh theo gió tự miền NamCả đôi miền xao xuyến tiếng ve ran! Có thể nào quên? Hỡi miền sâu thẳmCủa lòng ta! Hỡi ngày xanh thẳmNắng quê hương rười rượi đường dừaNgọt tiếng hò đưa những chuyến đò xưa… Xuồng ai đó, bơi trong lau láchÁo bà ba, súng nách, tay chèo?Hỡi đồng chí dọc ngang sông rạchHãy cho hồn ta ruổi ruổi theo! Cho ta lại trở về quê cũBờ sông Hương hay bến sông BồCùng các mẹ, các o, các chúGiành lại từng mảnh đất thành đô! Cho ta được làm kho mìn nổĐèo Hải Vân, quật đổ quân thùCho ta được làm cây chông miệng hốĐâm chết bầy giặc bố chiến khu! Ôi đất mẹ hiền từ, yêu quýCó nơi đâu, trên trái đất nàyNhư miền Nam, đắng cay, chung thuỷNhư miền Nam, gan góc, dạn dày! Đầu Tổ quốc, chính đây tiền tuyếnMũi Cà Mau, nhọn hoắt mũi chôngXưa, xung kích, tầm vông kháng chiếnNay, hiên ngang, một dải Thành Đồng! Miền Nam đó, ngọn đèn mặt biểnGiữa đêm giông, đỏ lửa đưa đường– Hãy nhằm hướng phương Đông mà tiếnHỡi những tàu trên các đại dương! Cửu Long Giang ta ơiTác giả Nguyên Hồng Ngày xưa ta đi họcMười tuổi thơ nghe gió thổi mùa thuMắt ngẩng lên trông bản đồ rực rỡNhư đồng hoa bỗng gặp một đêm mơ. Bản đồ mới tường vôi cũng mớiThầy giáo lớn sao, thước bảng cũng lớn saoGậy thần tiên và cánh tay đạo sĩĐưa ta đi sông núi tuyệt vời. Tim đập mạnh hồn ngây không sao hiểuMê Kông sông dài hơn hai ngàn cây số mông mênhNguồn tự Trung Hoa có Vạn Lý Trường ThànhCó Hy Mã lạp sơn, Động Đình hồ, Tây du, Thuỷ hửMê Kông chảyCây lao đá đổNgẫm nghĩ voi điThác Khôn cười trắng xoáLan hoang dứa mật thông nhựa lên hươngNhững trưa hè ngun ngút nắng Trường SơnRừng Lào – Miên rộng quáDân Lào – Miên mến yêuXôi nếp nước trong sẵn sàng chia bạn đói. Ta đi… bản đồ không còn nhìn nữa…Sáng trời thu lại còn bướm với trời xanhTrúc đào tươi chim khuyên rỉa cánh sương đọng long lanhTa cởi áo lội dòng sông ta hátMê Kông chảy Mê Kông cũng hátRừng núi lùi xaĐất phẳng thở chan toả chân trời buồm BộNam BộChín nhánh Mê Kông phù sa nổi vángRuộng bãi Mê Kông trồng không hết lúaBến nước Mê Kông tôm cá ngập thuyềnSầu riêng thơm dậy đất Thủ BiênSuối mát dội trong lòng dừa trĩu quả. Mê Kông quặn đẻChín nhánh sông vàngNông dân Nam Bộ gối đất nằm sươngMồ hôi vã bãi lau thành đồng lúaThành những tên đọc lên nước mắt đều muốn ứaNhững Hà Tiên, Gia Định, Long ChâuNhững Gò Công, Gò Vấp, Đồng Tháp, Cà MauNhững mặt đấtCha ông ta nhắm mắtTruyền cháu con không bao giờ chia cắt. Ta đã lớnThầy giáo già đã khuấtThước bản to nay thành cán cờ saoNhững tên làm man mác tuổi thơ xưaĐã thấm máu của bao hồn bất tửNhững Minh Khai, Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong, Trần PhúNhững bông hoa DÂN TỘC ANH HÙNGMười sáu tuổi xanh xanhEm Đuốc sống đốt mình phá tan kho giặcVõ Thị Sáu vùng răng cắn chặtGiữ trung trinh cho đến phút cuối cùngĐạn giặc xuyên lỗ chỗ ngực măng nonĐỏ thắm nụ cườiChào Bác Hồ và Việt Nam bất diệt. Đêm nayCửu Long Giang vẫn âm vang sóng cátSao khuya lấp lánhLửa chài thức sáng, nhịp hát hò ơĐồng Tháp xa đưa những tiếng mẹ ruHồ Chí Minh thành ca dao bát ngát… Miền NamTác giả Tố Hữu Nếu tâm sự cùng ta, bạn hỏiTiếng nào trong muôn ngàn tiếng nóiNhư nỗi niềm nhức nhói tim gan?– Trong lòng ta, hai tiếng Miền Nam! Khi âu yếm cùng anh, em hỏiTên nào trong muôn ngàn tên gọiNhư mối tình chung thuỷ không tan?– Trong lòng anh, tên ấy Miền Nam! Nếu con hỏi quê nào đẹp nhất?Bóng dừa xanh quanh sóng biển lamÓng xanh lúa chan hoà mặt đấtXanh ngát trời… Quê ấy Miền Nam! Ôi Miền Nam, vì sao mỗi lúcMây chiều xa bay giục cánh chimĐêm khuya một tiếng bầu, tiếng trúcMột câu hò… cũng động trong tim? Vì sao chẳng ngày vui trọn vẹnNhư bâng khuâng việc hẹn chưa làm?Vì sao miếng cơm ăn bỗng nghẹn?– Một nửa còn cay đắng Miền Nam! Có ai biết ba ngàn đêm ấyMỗi đêm là biết mấy thân rơi!Có ai biết bao nhiêu máu chảyMáu Miền Nam, hơn chín năm trời! Vì sao, hỡi Miền Nam yêu dấuNgười không hề tiếc máu hy sinh?Vì sao, hỡi Miền Nam chiến đấuNgười hiên ngang không chịu cúi mình? Có ai hỏi vì sao không nhỉỞ Miền Nam còn lửa chiến tranh?Có phải ở Miền Nam, giặc MỹĐang cùng ta chung sống hoà bình? Xin hãy trông những đôi mắt nhỏĐôi tròng đen lặng ngó, rưng rưngRào gai thép giam em bé đóVà quanh em lửa đỏ bừng bừng! Hãy trông những người con gái ấyNgười ta yêu, khuôn mặt trái xoanMột sáng sớm mùa xuân, thức dậyBỗng giội tràn bom cháy, thành than! Hãy nghe tự Miền Nam, tiếng rúXé “trời xanh”, lũ “phượng hoàng” bayBầy chó dữ, những con người-thúĂn gan người, uống máu no say! Hãy nghe tiếng những người đang sốngNhư biển động, ầm ầm tiếng sóngVà hãy nghe cả tiếng người xưaNhư gió khơi reo vọng rừng dừa! Tất cả nói một lời Giải phóng!Cứu Miền Nam! Cứu Miền Nam!Ôi cửa Phật, cũng dầu sôi lửa bỏngDẫu thiêu mình làm đuốc, vẫn cam! Có phải, hỡi Miền Nam anh dũng!Khi ta đứng lên cầm khẩu súngTa vì ta, ba chục triệu ngườiCũng vì ba ngàn triệu trên đời! Ta tha thiết tự do dân tộcKhông chỉ vì một dải đất riêngKẻ đã rắc trên mình ta thuốc độcGiết màu xanh cả trái đất thiêng! Ôi Tổ quốc giang sơn hùng vĩĐất anh hùng của thế kỷ hai mươi!Hãy kiêu hãnh trên tuyến đầu chống MỹCó Miền Nam, anh dũng tuyệt vời. Miền Nam trong lửa đạn, sáng ngời! Nhớ Nam BộTác giả Bảo Định Giang Nhớ chiều khu xưa cực kéo dàiBốn mùa trời dãi lấtù bayLâu lâu thèm thịt đào con cúiBụng đói đi moi mớ củ Pháp vừa xong ai ngỡ đâuLửa bom Mỹ -Diệm dội lên đầuSuối xưa lại uống, rừng xưa ởKháng chiến lần này lại gặp nhau Đồng ruộng như lòng của mẹ tôiYêu con đùm bọc khắp trăm ngườiNhưng lòng quyết chẳng dung tha giặcNhững đưa con hoang dại giống vắt gương soi ao nước phènKhắp vùng vẫn toả ngát hương senCảnh xưa dấu đẹp chờ người cũThương nhớ nhau hoài đêm lại đêm! Rễ được xoè ra triệu ngón tayBám vào lòng đất, đố ai lay!Đọt dừa nước nhọn nghìn gươm sắcThách lũ giặc trời bay xuống!Nghe rõ từng hồi nước Cửu LongSóng dâng muôn đợt, sóng trong lòngBóng đêm sắp tắt cờ lên đỏTrời của quê ta đã ửng hồng! Tặng thêm cho bạn các bài 🌹Thơ Về Sài Gòn Hoa Lệ 🌹 60+ Bài Thơ Về Mưa, Nắng, Đêm Sài Gòn Thơ Hay Về Miền Nam Hy vọng các bài Thơ Hay Về Miền Nam sau đây sẽ giúp bạn có thêm nhiều góc nhìn mới về miền Nam ruột thịt. Nét Đẹp Miền NamTác giả Quoc Hung Nguyen Cao Ao ước được về thăm quê cũĐồng ruộng bao la lúa chin vàngVườn tươi xanh mướt đầy cây tráiTiếng chèo trong rạch hát vang vang Người chở ta đi đậu đó đâyMải nhìn hoa lá cánh chim bayNắng lên nheo mắt hồng đôi máTia ấm soi mình tim say say Dòng chảy quanh co dẫn đi xaTìm ra sông lớn sóng vui ghêGhe qua ghe lại hàng mua bánTấp nập thuyền đưa rộn bến phà Gió thổi vi vu mát trên sôngNhấp nhô non nước giấc phiêu bồngTrời cao mây nổi trôi từng cụmĐưa hồn lơ lửng chốn thinh không Mến cảnh hương quê vẻ tuyệt vờiYêu cô thôn nữ nét xuân tươiMê câu vọng cổ, hò đằm thắmNón lá che nghiêng nhoẻn miệng cười Đêm về trăng đẹp ảnh nên thơNgồi dưới gốc cau tình đợi chờTrao nhau ánh mắt nhìn âu yếmMiền nam lưu luyến một trời mơ Nhớ Con Sông Quê HươngTác giả Tế Hanh Quê hương tôi có con sông xanh biếcNước gương trong soi tóc những hàng treTâm hồn tôi là một buổi trưa hèTỏa nắng xuống lòng sông lấp biết nước có giữ ngày, giữ thángGiữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!Tôi giữ mãi mối tình mới mẻSông của quê hương, sông của tuổi trẻSông của miền Nam nước Việt thân yêuKhi bờ tre ríu rít tiếng chim kêuKhi mặt nước chập chờn con cá nhảyBạn bè tôi tụm năm tụm bảyBầy chim non bơi lội trên sôngTôi giơ tay ôm nước vào lòngSông mở nước ôm tôi vào dạChúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngảKẻ sớm khuya chài lưới bên sôngKẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồngTôi cầm súng xa nhà đi kháng chiếnNhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biểnVẫn trở về lưu luyến bên sôngTôi hôm nay sống trong lòng miền BắcSờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắcHai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàngTôi quên sao được sắc trời xanh biếcTôi nhớ cả những người không quen biết…Có những trưa tôi đứng dưới hàng câyBỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầyHình ảnh con sông quê mát rượiLai láng chảy lòng tôi như suối tướiQuê hương ơi! Lòng tôi cũng như sôngTình Bắc Nam chung chảy một dòngKhông ghềnh thác nào ngăn cản đượcTôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ướcTôi sẽ về sông nước của quê hươngTôi sẽ về sông nước của tình thương… Xin gửi Miền NamTác giả Tố Hữu Tôi lại làm thơ, như mọi lầnNghe ấm trời, lất phất mưa xuânCon chim chích nhớ mùa táo chínRúc rích về ăn trái ngoài sânCon chim reo… con chim reo, rộn rãNhững niềm vui vừa lạ vừa thânĐất nước cả hai miền giục giãMột mùa hoa trái mới tới gần…Lúa bỗng nhớ mình xuân, hớn hởTrải xanh đồng màu mỡ phù saCon sông Hồng lại về xuôi, êm ảThắng lũ rồi, ta thêm vững tin biết bao, bài ca năm tấnẤm rừng hoang ánh lửa công trườngTuổi xuân hát bài ca ra trậnMỗi chàng trai, một Lê Mã cô gái thương Lê Hồng GấmTải đạn về giải phóng quê quốc ơi! Nguồn vui vô tậnHồ Chí Minh, đẹp nhất con đường!Ôi! Cái vui đồng chí, đồng bàoGiữa ngày xuân, tiền tuyến xôn xao…Phải bao máu thấm trong lòng đấtMới ánh hồng lên sắc tự hào!Tình bạn, thêm nồng qua lửa đạnĐường xa, càng vững chí anh hùngTự do, không phải hàng mua bánSẽ đến ngày mai, trận cuối cùng!Xin gửi miền Nam khúc hát xuânĐứa con xa mơ được về gầnNhư trong vườn táo, con chim chíchRíu rít mừng theo lịch tiến quân… Hành phương NamTác giả Nguyễn Bính Đôi ta lưu lạc phương Nam nàyTrải mấy mùa qua én nhạn bayXuân đến khắp trời hoa rượu nởMà ta với người buồn vậy thay Lòng đắng sá gì muôn hớp rượuMà không uống cạn mà không sayLời thề buổi ấy cầu Tư MãMà áo khinh cừu không ai may Người giam chí lớn vòng cơm áoTa trí thân vào nợ nước mâyAi biết thương nhau từ buổi trướcBây giờ gặp nhau trong phút giây Nợ thế chưa trả tròn một mónSòng đời thua đến trắng hai tayQuê nhà xa lắc, xa lơ đóNgoảnh lại tha hồ mây trắng bay Tâm giao mấy kẻ thì phương BắcLy tán vì cơn gió bụi nàyNgười ơi buồn lắm mà không khócMà vẫn cười qua chén rượu đầy Vẫn dám tiêu hoang cho đến hếtNgày mai ra sao rồi hãy hayNgày mai có nghĩa gì đâu nhỉ?Cốt nhất cười vui trọn tối nay Rẫy ruồng châu ngọc, thù son phấnMắt đỏ lên rồi cứ chết ngayHỡi ơi Nhiếp Chính mà băm mặtGiữa chợ ai người khóc nhận thây Kinh Kha giữa chợ sầu nghiêng chénAi kẻ dâng vàng, kẻ biếu tay?Mơ gì ấp Tiết thiêu văn tựGiày cỏ gươm cùn ta đi đây Ta đi nhưng biết về đâu chứ?Đã đẩy phong yên lộng bốn trờiThà cứ ở đây ngồi giữa chợUống say mà gọi thế nhân ơi! Thế nhân mắt trắng như ngân nhũTa với nhà ngươi cả tiếng cườiDằn chén hất cao đầu cỏ dại,Hát rằng phương Nam ta với ngươi. Ngươi ơi! Ngươi ơi! Hề ngươi ơi!Ngươi ơi! Ngươi ơi! Hề ngươi ơi!Ngươi sang bên ấy sao mà lạnh,Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi… Thơ Về Giải Phóng Miền Nam Ý Nghĩa Tổng hợp các bài Thơ Về Giải Phóng Miền Nam Ý Nghĩa, ghi lại những năm tháng hào hùng của dân tộc. Mừng ngày giải phóngTác giả Sen Nguyễn LỜI thúc giục trào sôi nhiệt huyếtBÁC con người nước Việt kính yêuGỌI dân nhắc nhở nhiễu điềuMỞ lòng trung dũng diệt tiêu địch thù SOI vầng sáng phục thu lũ giặcĐƯỜNG rạng ngời ghi khắc ở timLỐI đi của Đảng không chìmNGHĨA tình non nước nguyện ghim đáy lòng ANH người lính tình trong đáy dạHÙNG dáng đi chẳng ngã sai đườngTRÍ hồng minh mẫn quyết dươngNỔI bao bão tố ửng hường bước chân TRỜI đất Việt đang dần thay đổiĐÔNG lạnh tàn dẫn lối ngày xuânVIỆT ta rồi sẽ quây quầnNAM mừng trận thắng …bạo quân lụy tàn RỰC rỡ đẹp muôn vàn tô điểmSÁNG cờ bay vẫy chiếm cả trờiMÂY về gợi sắc nào vơiHỒNG trao đỏ lá tặng đời ánh sao VUI mừng hội tuôn trào hạnh phúcNGÀY đổi thay phải phục công NgườiGIẢI trừ lũ giặc bới bươiPHÓNG đi tàn bạo ..tiếng cười rộn vang BỞI mưu trí vững vàng thắng lợiCÔNG rạng ngời đã tới đỉnh caoTOẠI vui ngày tháng tự hàoTHÀNH này chắc vững Người trao giống nòi LỜI BÁC GỌI MỞ SOI ĐƯỜNG LỐINGHĨA ANH HÙNG TRÍ NỔI TRỜI ĐÔNGVIỆT NAM RỰC SÁNG MÂY HỒNGVUI NGÀY GIẢI PHÓNG BỞI CÔNG TOẠI THÀNH. Chuyện anh kể về ngày 30/4Tác giả Nguyễn Đình Huân Anh là người lính đi qua chiến tám tuổi đã ở thành Quảng trường đạn bom không mòn ý hoà bình về bên lũy tre xanh. Với giấc mơ được tiếp tục học mơ một ngày chiến tranh kết dân Bắc Nam sống trong hạnh nhớ về những ký ức ngày xưa. Cuối tháng tư khi cánh phượng lưa mới chớm trời vẫn chưa thật đoàn quân vô Sài Gòn giải thành người hùng chiến thắng vinh quang. Vắng bạn anh trong giờ phút huy ấy hy sinh lúc đi ngang Rạch nước nghiêng mình bao người luyến già đau buồn vĩnh biệt đứa con. Riêng với anh đồng đội mãi vẫn ấy sống cùng Sài Gòn bất mươi tháng tư vẫn đứng trong hàng tay chào đồng đội cũ hiên ngang. Tháng tư năm ấyTác giả Bằng Lăng Tím Theo tiếng gọi non sông đất nướcTôi lên đường tiếp bước Cha anhTrường sơn xây lũy giăng thànhLều tranh võng ngủ mong manh gió lùaĐường đất đỏ trời mưa trơn ướtĐá tai mèo vết xước thêm sâuMáy bay oanh tạc trên đầuĐôi chân vững bước bên nhau một lòngTrút căm hận diệt xong lũ giặcNối ba miền từ Bắc tới NamYên bình một dải giang sanKhông còn thấy cảnh cơ hàn bom rơiTiếng Bác gọi từng lời vang mãiRừng đại ngàn nắng trải mưa saGiặc kia cam cướp nước nhàĐồng lòng đánh đuổi không tha chúng màyMùa săng lẻ rừng cây xanh láĐọc thư nhà nhớ quá quê hươngLặng im tiếng súng chiến trườngNgắm trăng lơ lửng đêm sương lạnh dầnMáy bay địch bao lần vòng tớiPháo đạn cùng cày xới không trungĐoàn quân nối mãi điệp trùngTiếp thêm sức mạnh anh hùng tiến lênNgày lịch sử không quên năm ấyTháng tư về sóng dậy muôn nơiSao vàng cờ đỏ đầy trờiVẻ vang đất nước con người Việt Nam. Mùa xuân đại thắngTác giả Ngọc Ẩn Nhi Huyền Mùa xuân Đại thắng -rực cờ hoaThống nhất Bắc Nam hiệp một nhàTranh đấu trường kỳ đà kết thúcHòa Bình hàn gắn buổi can quaGia đình phân tán nay sum họpĐất nước nối liền hết cách xaĐoàn kết chung lòng cùng đổi mớiViệt Nam muôn thuở vững Sơn Hà. Hào khí non sông 30/4Tác giả Trần Thanh Phong Mừng đất nước qua cơn binh biếnThời điêu tàn ai khiến đau thươngHờn căm lũ giặc khôn lườngGieo bao khốn khổ tai ương nước nhà Giờ đã thấy muôn hoa đổi mớiMột màu xanh phơi phới bên lòngQua rồi cuộc sống long đongVươn lên giàu mạnh theo dòng thời gian Ta nước Việt gian nan chẳng ngạiKhí anh hùng khoan khoái hiên ngangDẹp bao nhiêu kẻ hung tànXây đời no ấm khải hoàn vang ca Giờ tuổi trẻ chúng ta dựng nướcĐẹp cho đời tiếp bước cha anhGiữ cho non nước yên lànhMột màu hoa gấm mãi xanh hòa bình Mừng kỷ niệm quang vinh chiến thắngNgày non sông nối thẳng nói liềnĐể cho con cháu Lạc – TiênMuôn đời ghi nhớ lời nguyền cha ông. Hai miền Nam – Bắc về chung một nhàTác giả Hồng Ngoãn Toàn… thắng đã về ta rực rỡDân… Việt nam muôn thuở tự hàoPhấn… hồng tô đẹp cờ saoKhởi… nguồn cho những ngọt ngào từ đây… Vui… biết mấy phút giây lịch sửMừng… mà sao lệ cứ tuôn rơiHai… nửa tim., một con ngườiMiền… vui thống nhất rợp trời cờ hoa Nam … bao buổi nhạt nhòa nước mắtBắc… chung tay đánh bật quân thùVề… trong khúc nhạc tháng tưChung… vai gánh vác chẳng từ nguy nan Một… chiến thắng âm vang trời đấtNhà… nhà vui tay bắt lệ rưngToàn dân phấn khởi vui mừngHai miền Nam – Bắc về chung một nhà. Trọn bộ các bài ❤️️Thơ Về Ngày 30/4 Hay ❤️️Chùm Thơ Về Ngày Giải Phóng Miền Nam Thơ Lục Bát Về Giải Phóng Miền Nam Những bạn đang tìm kiếm Thơ Lục Bát Về Giải Phóng Miền Nam thì hãy xem ngay phần gợi ý sau đây. Bắc Nam là con một nhàLà gà một mẹ, là hoa một cànhNguyện cùng biển thẳm non xanhThương nhau nuôi chí đấu tranh cho bền. Các anh chị ơi hãy vềTác giả Nguyễn Hường Giải phóng đất nước thật rồiCác anh cùng chị đứng ngồi nơi đâu?Núi non hay chiến hào sâuTheo con sóng biển đục ngầu dòng sông. Vũ trụ rộng lớn mênh môngTrong từng hạt cát đất nồng hơi sươngBay tung gió thoảng mùi hươngTâm nhang em thắp vấn vương gọi mời. Ngửa cổ tay chắp khấn trờiBình yên êm ấm sáng ngời cháu conĐẹp tươi mãi nụ cười sonGiữ nguyên bờ cõi vẹn tròn ước mơ. Anh chị đừng nghĩ thẩn thơVề nhanh sông núi đón chờ hồn thiêngPhù hộ giặc dã ngả nghiêngTâm đồng xây đắp chăm siêng cơ đồ. Thỏa lòng mong nguyện Bác HồMạnh giàu thịnh vượng trầm trồ Năm Châu. Những Bài Thơ Hay Về Ngày Giải Phóng Miền Nam Gửi tặng thêm cho bạn những bài Thơ Về Ngày Giải Phóng Miền Nam hay, mang nhiều cảm xúc đặc biệt. Nhớ Chiều 30/4Tác giả Dinh Thai Oai hùng một thuở vang núi sôngMây đen tan hết tỏa nắng hồngRạng rỡ non sông đầu mùa hạRộn rã chiều quê mừng chiến côngThơm mùi thóc lúa tình dân tộcĐường xưa hoa nở tỏa hương nồngTrời xanh phất phới cờ rợp bóngÂm vang Đại Thắng loa chuyền thông Ký Ức Lịch Sử Ngày 30-4 -1975Tác giả Cao Hùng Cường Thời gian trôi qua, đã quá xa xôiNhững kỷ niệm xưa, còn mãi trong tôiTrận đánh cuối cùng, đi vào lịch sửLuôn hào hùng và bất tử trong tim…Ngày này năm xưa, quân ta tổng tiến côngCả miền Nam, xông lên như thác đổMiền Bắc sẵn sàng, của người chi việnCả nước đồng lòng, nước lũ tràn bờ…Mặt trận Tây nguyên, ta đánh bất ngờBè lũ Nguỵ quân, trở cờ không kịpTan tác hoang mang, chạy như đàn vịtGiông bão nổi lên, xám xịt miền Trung…Thành phố Huế – Đà Nẵng, rối loạn lung tungThất thủ, đầu hàng trong chớp nhoángTa dồn dập tấn công, lũ Nguỵ quân chếnh choángSống chết cùng đường, buông súng đầu hàngLá chắn Xuân Lộc, co cụm bàng hoàngKhi quân ta đánh, khoét sâu sau lưng địchCửa ngõ mở toang, Sài Gòn là đíchRạng sáng ngày mai, sẽ công kích Sài Gòn…Ngày ba mươi tháng tư, trận chiến sống cònMười một giờ ba mươi, Việt Nam toàn thắngThành phố Bác, rực màu cờ đỏ thắmNếu Bác còn, người vui lắm phải không…Hoà bình rồi, sao lòng thấy mông lungBao đồng đội, không hưởng chung chiến thắngTrong niềm vui, mà sao lòng trống vắngĐồng đội ơi, sao gọi chẳng trả lời…Thời gian trôi qua, đã quá nửa đờiNhưng ký ức, luôn sáng ngời kiêu hãnhĐã có một thời, trẻ trung dũng mãnhVượt đau thương, để hạnh phúc hôm nay… Nhớ Ngày Ấy 30-4-1975Tác giả Hồ Lan Tháng tư về nước mắt lòng lại chảyLong nhớ thương theo ngọn bút tuôn tràoLệ nhòa trên trang giấy mang theoTôi lại nhớ năm về trướcTuổi thanh xuân hiến dâng cho Tổ quốcVợ mọc mòn con nhỏ chờ mongBao nhiêu người thê phu hóa đáThành anh hùng của người mẹ Việt namCó những người con gái đảm đangNuôi dưỡng mẹ cha con thơ nhỏ dạiMãi thờ chồng trọn kiếp vọng phuBài hát ru con vọng mãi thiên thuVào trang nhật ký đời chinh chiếnAnh hy sinh trở thành thánh thiệnPhụ hộ độ trì cho thế hệ mai sauMột ngôi sao sáng tỏ trên đầuLuôn thề sống còn vì Tổ quốcAi đoán trước sự đời biết đượcNiềm vui buồn an ủi sẽ về đâuĐã nữa đời xa vắng tin nhauChim cánh nhạn mỏi mòn bay mãiAnh vẫn là anh con người vĩ đạiEm vẫn là em con gái hóa chồngDù đến đâu em vẫn cầu mongAnh thanh thoát siêu linh cực lạcVề với em còn sống trên đờiCứ ngày này nhớ lắm anh ơi !Đêm không ngủ bồi hồi mơ tưởngThấy anh về lòng em sung sướngTrăng xế thềm buông rèm ngủ cùng em. Ba mươi tháng Tư ngày ấyTác giả Đinh Thị Hiển Khi đài tiếng nói Việt Nam cất lên…Miền Nam Việt Nam hoàn toàn giải phóngTrời Việt Nam tỏa sáng ánh hàoBài hát “Giải phóng miền Nam” bay cao. Tiếng hò reo vui vẻ của sinh viên tuôn tràoNồi niêu song chảo cũng thét gàoGiải phóng rồi… giải phóng rồi… anh em ơi!Tiếng âm thanh hay hơn một dàn hợp xướng. Lúc đó lòng người cười trong sung sướngKhông gì vui hơn độc lập tự doKhông còn cảnh đau thương, chết chóc rình mòKhông còn cảnh tránh máy bay trên rừng núi. Nhà nhà chờ anh bộ đội từ chiến trường vềSự chờ đợi và niềm vui… sao vui thếChiến tranh đã qua lâu nhưng lòng người không thể…Quên những gì chiến tranh đã gây ra. Càng không thể để mất những gì đã cóYêu quê hương… càng ra sức bảo vệ quê hương. Mừng ngày chiến thắng 30/4Tác giả Chưa rõ Cờ Đỏ sao vàng phất phới bayNon sông thống nhất đẹp trời mâyTự do Độc Lập đời tươi sángHạnh Phúc ấm no dạ ngất ngâyKháng chiến trường kỳ yêu lý TưởngĐấu tranh trung dũng chắt đôi tayTháng tư năm ấy chào xuân mớiCờ Đỏ sao vàng phất phới bay Ký ức 30 tháng 4Tác giả Hồ Như Anh muốn đưa em về miền kí ứcBốn mươi năm vẫn rạo rực trong lòngCả Tổ quốc mình trống mở cờ dongMừng chiến thắng hơn hai mươi năm đánh giặc. Rợp cờ hoa nối từ Nam ra BắcMẹ đón con, vợ nắm chắc tay chồngNiềm vui vỡ oà cả dưới đất trên khôngLòng náo nức của con Rồng cháu Lạc. Quét sạch rồi tiếng gầm vang đại bácMang yên bình cho câu hát mẹ ruDẫu chiến tranh còn vương lại khói mùSau giải phóng còn chưa bù mất mát. Nhưng ít ra cũng tạm lùi trận mạcMong hoà bình đem mát mẻ con tim“Ba mươi tháng Tư” mở kí ức lần tìmCái hạnh phúc được tìm trong xương máu. Kể em nghe để rồi khuyên con cháuChẳng có vị ngọt nào dễ đến tự nhiênĐời chiến binh là vất vả triền miênNgày chiến thắng mới mới chỉ “thuyền cập bến”. Thơ Về Bác Và Miền Nam Cảm Xúc Mời bạn cùng thưởng thức những vần Thơ Về Bác Hồ Với Miền Nam Cảm Xúc nhất dưới đây. Viếng lăng BácTác giả Viễn Phương Con ở miền Nam ra thăm lăng BácĐã thấy trong sương hàng tre bát ngátÔi! Hàng tre xanh xanh Việt NamBão táp mưa sa, đứng thẳng hàng. Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăngThấy một mặt trời trong lăng rất đỏNgày ngày dòng người đi trong thương nhớKết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân… Bác nằm trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng dịu hiềnVẫn biết trời xanh là mãi mãiMà sao nghe nhói ở trong tim! Mai về miền Nam thương trào nước mắtMuốn làm con chim hót quanh lăng BácMuốn làm đoá hoa toả hương đâu đâyMuốn làm cây tre trung hiếu chốn này. Bác ơi!Tác giả Tố Hữu Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưaĐời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…Chiều nay con chạy về thăm BácƯớt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa! Con lại lần theo lối sỏi quenĐến bên thang gác, đứng nhìn lênChuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn! Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trờiMiền Nam đang thắng, mơ ngày hộiRước Bác vào thăm, thấy Bác cười! Trái bưởi kia vàng ngọt với aiThơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!Còn đâu bóng Bác đi hôm sớmQuanh mặt hồ in mây trắng bay… Ôi, phải chi lòng được thảnh thơiNăm canh bớt nặng nỗi thương đờiBác ơi, tim Bác mênh mông thếÔm cả non sông, mọi kiếp người. Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đauNỗi đau dân nước, nỗi năm châuChỉ lo muôn mối như lòng mẹCho hôm nay và cho mai sau… Bác sống như trời đất của taYêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoaTự do cho mỗi đời nô lệSữa để em thơ, lụa tặng già Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhàMiền Nam mong Bác, nỗi mong chaBác nghe từng bước trên tiền tuyếnLắng mỗi tin mừng tiếng súng xa. Bác vui như ánh buổi bình minhVui mỗi mầm non, trái chín cànhVui tiếng ca chung hòa bốn biểnNâng niu tất cả chỉ quên mình. Bác để tình thương cho chúng conMột đời thanh bạch, chẳng vàng sonMong manh áo vải hồn muôn trượngHơn tượng đồng phơi những lối mòn. Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiềuNghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu?Ra đi, Bác dặn “Còn non nước…”Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều Bác đã lên đường theo tổ tiênMác – Lenin, thế giới Người hiềnÁnh hào quang đỏ thêm sông núiDắt chúng con cùng nhau tiến lên! Nhớ đôi dép cũ nặng công ơnYêu Bác, lòng ta trong sáng hơnXin nguyện cùng Người vươn tới mãiVững như muôn ngọn dải Trường Sơn. Miền Nam nhớ BácTác giả Xuân Miền Từ miền Nam con ra thăm Hà NộiTrong dòng Người vào viếng Bác, Bác ơiTrời Ba Đình trong xanh đẹp tuyệt vờiRíu rít tiếng chim ngân quanh lăng Bác. Bác nằm đó vẫn chòm râu trắng bạcMái tóc tiên vầng trán rộng mênh môngQuần áo ka ki ánh điện màu hồngThanh thản, ung dung Người như đang ngủ. Dòng người lặng đi như thầm nhắc nhủThật nhẹ, thật êm kẻo Bác giật mìnhNgười nằm đó-Bác là Hồ Chí MinhTrọn đời hy sinh cho dân, cho nước. Giây phút bên Người con nghe như đượcSáng mắt, sáng lòng bước vững vàng hơnHơn bốn ngàn năm hiểm hoạ bao cơnĐảng, Bác chỉ đường dân cường, nước thịnh. Bác nằm đó-Người, vĩ nhân tuyệt đỉnhVị cha già thế hệ trẻ chúng taĐất nước, non sông giàu đẹp gấm hoaCó Đảng, Bác Hồ muôn nhà hạnh phúc. Con trở về Nam con xin cầu chúcTổ Quốc trường tồn, dân tộc rạng danhNgười là quê hương lịch sử liệt oanhMiền Nam nhớ Bác-hoá thành bất tử. Xem thêm các bài ❤️️Thơ Về Bác Hồ Ngắn Hay Nhất ❤️️50+ Bài Thơ Ca Ngợi Bác Hồ Thơ Lục Bát Về Miền Nam Chọn Lọc Tuyển tập các bài Thơ Lục Bát Về Miền Nam Chọn Lọc, mời bạn đọc cùng thưởng thức. Gửi Nam Bộ Mến YêuTác giả Xuân Diệu Máu người không có Bắc, Nam,Một giòng thắm chảy từ chân đến ta Nam Bắc có đâu,Thương yêu chỉ một tình sâu gắn đồ tổ quốc treo lên,Bắc Nam gọi tạm tên miền địa hương mẹ rất hiền từ,Lòng yêu con cái đều như nước Nam nước Việt lúa xanh,Thịt xương ta với tâm tình của ta!Tám năm khói lửa xót xa,Kể khi Nam bộ, những là mười kháng chiến phất đầu tiên,Cờ thành công sẽ phất lên cuối còn tạm đóng Mê Kông,Một ngày ruột nấu gan nung một ta đã sáng trời mây,Trong ta xót nỗi bóng dày còn miền Nam hỡi! lắng ngheNon sông, Tổ quốc luôn kề gần bên;Sức ngày đã thắng bóng đêm,Sáng trời sẽ sáng đều trên đất này.“Thành đồng Tổ quốc” vững xây,Lời cha ghi giữa nếp bay cờ ngày chiếc gậy tầm vông,Cài răng lược, giữ ruộng đồng về ta;Nó giành, ta lại giật ra,Tấc sông, tấc đất hoà pha máu đàoLòng giữ chắc, chí nêu cao,Bom rơi đạn nổ ào ào, chẳng lay!Hoà bình càng siết chặt tayGiữ liền ruộng đất, trời mây, cõi bờ;Giữ nguyên sông núi cụ Hồ,Ngàn năm Nam Bộ cơ đồ Việt Nam! Về Với Đồng NaiTác giả Thiên Ân Quê em ở tận Đồng NaiMiền Đông đất đỏ những ngày chiến tranhHai mùa mưa nắng, trôi nhanhChép câu duyên nợ, cho thành tình yêu Cảnh quan hùng vĩ bấy nhiêuĐá Ba Chồng,đứng trông chiều trơ ganRồi sang ngọn núi Chứa ChanCon đường dốc đá, thở than ai hoài? Cát Tiên chim chóc muôn loàiThiên nhiên bứt phá cho đời nét xinhThú hoang đêm vắng, rập rìnhHoang sơ lạ lẫm thắm tình duyên quê Bửu Long một thoáng ,tìm vềNước Hồ Long Ẩn tràn trề bờ vuiTây Đô sinh thái, vẽ vờiTâm hồn thư giãn chân trời bình yên Anh mê đắm đuối Giang ĐiềnGót chân thoăn thoắt ru mềm môi nhauThác Mai nắng xuống gội đầuPhân vân đôi mắt nhìn lâu trong chiều Mời anh ăn bưởi Tân TriềuMận roi An Phước đăm chiêu mơ màngLong Thành bò sữa tiếng vangChôm chôm Long Khánh, vị càng xốn xang Nhâm nhi li đế, hát trànẤm êm Bến Gỗ nhẹ nhàng tỉnh, sayMột lần lại ghé Đồng NaiGió chiều rụng cánh, mắt ai gieo tình? Không tênTác giả Chưa rõ Khi xưa khai phá chốn nàyÔng cha đã trải tháng ngày gian nanTháp Mười kháng chiến kiên ganCà nông Minh Mạng nổ vang bưng biềnĐầu mùa vào trận đánh liềnMột trận Mộc Hóa kinh thiên đất trờiBao năm đánh Mỹ tơi bờiQuân dân Đồng Tháp trọn đời không quênVẫn còn nhớ trận Đá BiênHàng trăm liệt sĩ hồn thiêng ngút ngànNhững chàng trai trẻ vinh quangMột ngôi đền đỏ bia vàng ghi tênNgàn năm con cháu không quênNhững gương liệt sĩ xây nền tự do Vùng Long AnTác giả Chưa rõ Long An sông nước tuyệt vờiSắc hương miền thượng gọi mời chúng taVề đây vùng trũng Ram SaNgười dân bình dị thiệt thà dễ thươngLong An trung dũng kiên cườngToàn dân đánh giặc dặm đường đã quaBây giờ kiến thiết nước nhàLáng Sen du lịch Ram Sa giữ gìnQuê hương ngập ánh bình minhViệt Nam ngời sáng quang vinh đất trời. Sài Gòn ơiTác giả Duy Sơn Ở gần chẳng bén duyên thơXa rồi mới thấy thẫn thờ chơi vơiSài Gòn ơi, Sài Gòn ơiBao năm ta sống bên người đó thôiHồn nhiên như hít khí trờiNắng mưa ta cứ thảnh thơi đi vềCơ quan, xí nghiệp, bạn bè…Tinh mơ đã tấp bên hè – cà phêTan tầm đi đón con vềCùng em qua chợ hả hê sắm đồDẫu nghèo cũng thể cá cuaCọng hành, quả khế… cay chua đủ đầyTrạm xăng tiếp sức hàng ngàyYếu đau thân hữu thăm ngay chật nhàCuối tuần rủ bạn la càRượu bia như thác đổ ra suối nguồnRa đường cứ nghĩ mà thươngChật như nêm vẫn nhịn nhường nhau điSuốt ngày inh ỏi còi xeSục sôi như thể tiếng ve gọi bầyXuân về hoa nở đó đâyGặp em vẫn dáng thơ ngây thuở nàoChưa cười ánh mắt đã traoCon tim ta lại xôn xao thẫn thờĐi trong đời, đi trong mơTới đâu cũng thấy ngẩn ngơ sắc màuBây giờ bay tít trên caoNhìn quanh chỉ thấy trời sao mịt mùngCàng xa em càng lạnh lùngCàng thương nhớ những ngày cùng bên nhauSài Gòn ơi! Hẹn ngày sauTa về nối lại nhịp cầu yêu thương. Biên HòaTác giả Lê Tuấn Đạt Biên Hòa có núi Bửu LongCó Cù lao Phố bên dòng Đồng NaiTân Phong đường xuống Trảng DàiAi về Dốc Sỏi chiều nay thì vềCầu Gành nghiêng bóng chiều quêTân Lân đền cũ câu thề còn ghiDùng dằng nửa ở nửa điNửa say Long Ẩn, nửa si Tân TriềuThành Kèn mưa nắng đã nhiềuTiếng xưa giờ đã phong rêu phủ mờDốc xưa hò hẹn đợi chờAi qua Kỷ Niệm còn mơ Ngô QuyềnNhớ người từ độ bén duyênNgười từ phương ấy ngựa thuyền tới đâySông núi ấy, nước non nàyLà do Nam Bắc chung tay mà thànhQuê hương ngọn nước trong lànhPhù sa vun đắp cho mình với taĐất đai sinh nghĩa đậm đàYêu nhau từ bưởi đơm hoa đến giờBiên Hòa, hay một bài thơĐể người xa xứ đến giờ còn thươngDẫu ta đi khắp ngàn phươngCả đời ta vẫn vấn vương tình mìnhMối tình mãi mãi nguyên trinhSáng tươi như buổi bình minh ban đầu. Các Bài Thơ Viết Về Miền Nam Ngắn Hay Sưu tầm Các Bài Thơ Viết Về Miền Nam Ngắn Hay xin được giới thiệu đến quý độc giả thân mến. Xuân Miền NamTác giả Quoc Hung Nguyen Cao Đã bao nhiêu năm mùa xuân xa xứNiềm cô đơn bao phủ kiếp lang thangHồi tưởng lại khung trời thân yêu cũCùng vui xuân đón tết ở thôn làngAi có về miền quê thăm đất nướcDự dùm ta ngày lễ hội xuân sangNgắt cho ta một chùm hoa Điên điểnKhi mùa hoa bông chin nở rộ vàngÔi thương mến những dòng kinh con rạchNét nên thơ đặc sắc của miền namTrên sông nước thường nghe câu vọng cổTiếng ai hò theo sóng dội miên manHàng cau dừa vẫn in hình soi bóng ?Chiếc cầu tre khấp khiểng cuộc hành trình ?Thời thơ ấu quê hương chìm khói lửaVọng nỗi buồn dấu bom đạn chiến chinhVẫn chưa được sống trọn cùng đất mẹTrong niềm vui non nước thưở thanh bìnhNhớ quê cũ lòng rưng rưng chẳng nóiXuân miền nam chan chứa biết bao tình ! Tết Miền NamTác giả Đỗ Hữu Tích Lạ thay cái Tết miền NamMưa không một giọt ,nắng chang changBánh chưng cũng trốn vào tủ lạnhKhách du quần cộc ngắm mai vàng Người Mẹ Miền NamTác giả Lê Cảnh Tiến Đêm ngồi gạn chữ xếp thành thơMãi nổi chìm trong dấu lệ mờNhớ thuở lam chiều cha ngõ đợiThương ngày hửng sáng mẹ đường mơBuồn em chiến dịch rồi xanh cỏKhổ chị tàn quân cũng trắng cờỞ giữa hai niềm đau số phậnThân già một bóng ngẩn cùng ngơ Mừng Ngày Giải Phóng Miền Nam Thống Nhất Đất NướcTác giả Yêu Thoáng Qua Miền nam thống nhất lệ mừng rơiCờ đỏ sao vàng rực khắp trờiLũ giặc tháo lui rồi mẹ hỡiQuân ta chiến trận thắng ba nhà đất nước không ranh giớiVạn chốn non sông một giống nòiQuốc Việt anh hùng gương sáng chóiTrai trung dũng khí mãi ngàn đời. Tặng thêm cho bạn💚 Thơ Về Đồng Tháp 💚 đầy đủ nhất Bài Thơ Về Miền Nam Cho Trẻ Mầm Non Dễ Nhớ Tặng cho bạn đọc Bài Thơ Về Miền Nam Cho Trẻ Mầm Non Dễ Nhớ. Em yêu miền NamTác giả Chưa rõ Miền nam có lắm dừa xanhCó sông lắm cá chảy quanh ruộng đồngLúa vàng bát ngát mênh môngEm yêu dừa ngọt, yêu đồng miền nam. Thơ Về Các Địa Danh Miền Nam Nổi Tiếng Khám phá miền Nam xinh đẹp thông qua các bài Thơ Về Các Địa Danh Miền Nam Nổi Tiếng dưới đây. Lúa Sạ Miền NamTác giả Kiên Giang Mời bạn về thăm quê hương lúa sạNgắm biển trời Đồng Tháp, đất An Óc Eo còn dấu vết một kho tàngNhớ thuở bòn vàng những năm đồ khổLặn dưới bùn sâu mở đường hơi thởĐưng Ba Thê nhớ cỏ lúa Láng LinhBảy Núi gọi mây dựng bức tường thànhNgăn gió độc cho xanh màu lá mạ Mời bạn về ôm chân cây lúa sạĐể reo mừng đau xót với Hậu GiangMẩy trăm năm từ thuở mới khai hoangNhạc rừng trâu vượt trời nghe đồng vọngGọi nhau về Miền Tây chân trời mộngChào tay chai rạch đất thế lưỡi cày Thủy triều lên xuống vơi đầyMồ hôi đổ xuống, đất lầy trổ bông Mời bạn về thăm vùng trời đất đứngĐể lắng nghe mạch sống chảy âm thầmDưới mặt nước, nhạc ngầm gợn dư âmChuyển thành sóng dập vờn theo tóc lúaLúa yêu đồng nên dịu dàng ca múaTrên địa đàng thơm ngát hương phù saCá tôm kéo về đại hội hải hàCa mừng lúa với “Trường ca sung túc”Mặt đất rộng phơi da đầu dưới nướcCho rễ dày đan tóc lúa rối đoanhGió gợn mặt biển xanhSóng xao tóc lúa vây quanh xóm làng Lúa lên theo nướcLúa vượt lên mâyLá mỏng lá dàyBao la biển lúaGió nghiêng gió ngửaSóng bủa láng còCây lúa dật dờNhư áo lụa thủy cung chào đại hộiVề Miền Tây với bàn tay vẫy gọiChào An Giang Bảy Núi tiếp Láng LinhChào kênh Vĩnh Tế nối mạch Giang ThànhCho nước bạc từ sông xuôi biển cảBằng tay thép với đôi chân tượng đáNhững người xưa khai phá địa đàng xanhSừng sững Thất Sơn một dãy trường thànhChim mỏi cánh vẫn bay vào bóng mátLeo cột buồm nhìn ruộng đồng man mácYêu làm sao, trời đất, nước Miền NamVẹt màn rêu trên bia đá núi SamGhi công đức Thoại Ngọc Hầu thuở trướcNgười xưa bảo “Đây là vùng đất phướcĐất oai hùng toàn nhân kiệt địa linh”Khi trời xanh trở xám lử đao binhLúa lặn xuống tránh mùi tanh thuốc súngThân lúa mềm nhưng dẻo mềm chân đứngĐứng cùng người cùng lịch sử Miền NamDù đớn đau bầm dập chẳng rên thanKhi gục xuống là hẹn hò quật khởi Cò trắng ngàn năm bay chẳng mỏiLưng trâu, sáo đậu ngóng mây chiềuBếp un dệt khói đan mùng lướiGiấc ngủ ru theo tiếng sáo diều Nước càng cao lúa càng caoLúa lên theo nước vẫy chào áng mâyMồ hôi chảy xuống đất lầyCho dài lá lúa cho đầy chén cơm Chiều chiều chống chiếc xuồng cui nhỏNgười chống sào như danh tướng chống gươmKhoát nước giữa đồng thăm đọt lúaThêm yêu đồng ruộng mến quê hươngTay chai sỏi đáVuốt đọt lúa nonNgỡ bồng con nhỏ, ngỡ ôm vợ hiềnLúa là ngọcLúa là tiềnLúa ru ta lớn trong niềm yêu thương Lớp người chết dựng mùa xuân chínXác lạnh buộc dây bó đệm bàngThịt rã tan từ mùa nước nổiBón phân đất béo, hột cơm vàng Lúa sạ vượt trời cao đất đứngBừng bừng hào khí ngút trăng saoTrái tim bằng thép, chân bằng đáNước xoáy lòng sông cuộn máu đào Màu Sóc nâu Nàng Tây gạo ĐiểmNgàn năm bốc khói bếp phù saHãy về sông Hậu sông Tiền cũDựng lại quê hương dưới mái nhà Dầu ăn gạo Mỹ chở tàu binhĐừng phụ gạo quê đất nước mìnhLúa sạ vẫn còn nguyên rễ mẹĐịa đàng còn rộng chân trời xanh. Hương Sắc Đồng NaiTác giả Nguyễn An Đệ Nắng lung linh, gió ru như lời hátKhung trời hồng bát ngát giữa ngàn phươngAi có về có nhớ đất quê hươngĐồng Nai ơi tình mình thương biết quê anh Biên Hòa em có thấyBóng đôi mình soi đáy nước Bửu LongLung linh màu dòng nước mát xanh trongLời ai ca mà lòng thương đến có thương lời xưa ta hẹn thềMai mốt ta về Cát Tiên Tân PhúGió mát trăng thanh sao trời tinh túRồi ta lại về trường cũ ngày có thương làn mây trôi lững lờSông nước đôi bờ ghé bến Đồng NaiĐến thác Giang Điền ta hẹn ngày maiLong Khánh Long Thành cây trái miền Nai yêu thương nào ta cùng vềTình đất tình người lời thề son sắtNiềm tin vươn lên sáng ngời trong mắtGhi khắc tình mình ta về dựng xây./. Tản mạn Sài GònTác giả Hồ Thanh Em về phố giữa mùa hạ trắngCó gì vui xin kể nhau ngheEm đừng bảo Sài Gòn mưa rồi nắngNgười ngựa xe chật ních khắp vỉa hèBến nhà Rồng ngói xưa còn đóChợ Bến Thành quang gánh còn đâyNhà thờ Đức Bà tươi son màu gạch đỏNhững con đường rợp bóng mát hàng câyEm ra phố đi vào lòng quận NhấtGiữa muôn trùng cao ngất ánh phồn hoaEm chịu khó bước vào trong hẻm nhỏNhững ngôi nhà lụp xụp sẽ hiện raBức tranh nơi dây muôn màu muôn vẻBao mảnh đời bất hạnh với xa hoaCó những kẻ ném tiền trong nghiêng ngãCó những em thơ không cửa không nhàSài gòn rộng quá đi hoài không hết!Đôi khi lạc nhau suốt mấy năm trờiCó người nói Sài gòn sao thấy ghétCó người cười Sài gòn dễ thương ơi!Em chê Sài gòn chợt mưa,chợt nắngRồi cớ sao em ở lại không đi?Chiều thứ bảy phố phường đông vui quáEm chưa đi đơn giản cũng là vì…? Thơ về Kiên GiangTác giả Lê Hợp Kiên Giang miền đất Tây nam,Nhớ thương anh gửi bên Vàm kinh xanh,Đây là mảnh đất yên lànhTình anh thổn thức hóa thành lời Giá vẻ đẹp mộng mơ,Hà Tiên thập cảnh đón chờ người Lương sóng vỗ đợi chờMột hòn Phụ Tử ẩn mờ trong Đất, trang sử là đây!Còn in dấu ấn những ngày đấu về mảnh đất Châu Thành,Tà Niên chiếu đẹp dệt tình đôi Hiệp hương lúa ngát xa,Nhà thờ chuông đổ ngân nga mỗi Quốc đảo ngọc yêu kiều,Hồ tiêu, Nước nắm tiếng xa khắp miền …U Minh chiến công lưu truyền,Câu ca ai cất trên thuyền đu đưa…Giồng Riềng rợp mát bóng dừa,Em về đón một cơn mưa vội vồng bảy sắc giăng ngang,Chuyến phà Tắc Cậu mấy hàng người qua…Bước chân ấm đất quê ta,An Biên hiển hách, An Minh lẫy rơi , rồi chợt nắng bừng…Xe đi ngược chuyến về vùng Gò Thuận con nước dâng tràoNhớ đêm Kiên Hải biển sao, sóng dồn…Giang Thành tiếng súng công đồn,Những ngày chinh chiến vẫn còn in em qua những cây cầuThoảng nghe một tiếng Đờn Bầu lắt hoa nhảy nhúm là đà,Trông xa cánh Sếu Vĩnh Điều gọi chiều cắt ngang chờ mongKiên Giang nồng ấm chạnh lòng hoàng hôn . Sưu tầm trọn bộ🌻Thơ Về Đồng Nai🌻 hay ý nghĩa Thơ Về Miền Tây Nam Bộ Hay Mời bạn thưởng thức những vần Thơ Về Miền Tây Nam Bộ Hay vừa được sưu tầm được. Miền TâyTác giả Lưu Ngọc Lâm Hẹn ngày trở lại miền TâyMây trời soi bóng…hây hây… má hồngLong An…mùa nước mênh môngXuồng ai hờ hững ngược dòng thời gian … Áo bà ba tím nồng nànHậu Giang… năm tháng ngập tràn dấu xưaTiếng chim thánh thót ngày mưa…Tóc dài thả dáng bóng dừa mênh mang Bờ kinh điên điển hoa vàngMơn man gió sớm nồng nàn chân đêNgọt ngào hương của miền quêSen thơm Đồng Tháp nhớ về tình em Tam Nông bần, đước bon chenChàm chim hoang dã….đã quen một thờiCánh cò trên sóng nhẹ rơi nỗi nhớ trong tôi dịu dàng… Dừng chân Châu Đốc An Giang…Xuôi dòng Vĩnh Tế nắng đang khuất dần…Núi sông in dấu tiền nhân…Để nay bờ cõi muôn phần mộng mơ. Chiều say sóng nước ngẩn ngơThả trôi nỗi nhớ bên bờ Hậu GiangVĩnh Long cầu đã bắc sangCần Thơ hoa lệ ngập tràn niềm vui Đi qua cay đắng, ngọt bùiDừng chânghé lại… bến đờiMiền Tây. Thăm lại miền TâyTác giả Hồ Như Tôi về thăm lại miền TâyMênh Mông sông nước trời mây hữu tìnhCon đò ba lá xinh xinhCó em gái nhỏ oằn mình chèo khua Sông Tiền nay đã vào mùaĐón đưa du khách sớm trưa bồng bànhCồn Phụng phủ kín màu xanhThới Sơn điểm đến trong lành lắm thay Mỹ Tho xa vắng bao ngàyBây giờ trở lại đong đầy nhớ nhungLong – Lân – Quy – Phụng tương phùngBến Tre trái ngọt vui chung thuở nào Đờn Ca Tài Tử nao naoHoài Lang Dạ Cổ ngọt ngào vọng phuBao năm xa vắng nghe bùThỏa lòng quân tử tiếng ru lịm lòng Tình người miền Tây sáng trongThật thà chất phát tỏ lòng thủy chungMiền Tây đẹp lắm một vùngNhững ngày thăm lại ôn cùng tháng năm… Chín dòng sông hò hẹnTác giả Giọt Buồn Không Tên Quê tôi đó miền đồng bằng châu thổDòng Cửu Long tuôn đổ chín cửa sôngĐất mênh mông trĩu nặng lúa vàng đồngVườn trái ngọt cây quằn bông sai quả Đã qua rồi những tháng ngày vất vảRuộng bạc màu giờ đã hoá vuông tômĐất phèn chua như đã có tâm hồnCho sóng lúa dập dồn hương phơi phới Quê tôi chín cửa sông như chờ đợiNhững cánh tay về vun xới đất lànhCho ruộng đồng xanh mãi một màu xanhCon sóng bạc ngọt thanh dòng nước mát Miền Tây ơi ngập tràn bao khao khátDòng phù sa dào dạt mãi đôi bờKhói lam chiều bàn bạt những chiều mơNghe ngọt lịm ngẩn ngơ câu Vọng Cổ Bỏ sau lưng những tháng ngày gian khổĐất quê hương lổ chổ vết bom thùBước hào hùng với cách mạng mùa thuXua bóng tối mịt mù trên quê Mẹ Quê tôi đó giờ tràn đầy sức trẻQuyết vươn lên dáng vẻ đất Chín RồngCho đẹp giàu miền châu thổ Cửu LongCho ngọt mãi hương nồng đêm hò hẹn Miền Tây ơi một tình yêu trọn vẹnTôi sẽ về như đã hẹn cùng em. Thơ lục bát về miền TâyTác giả Hoàng Thanh Tâm Tôi về đến bến Ninh KiềuCần Thơ kỷ niệm dấu yêu dạt dàoCòi phà dĩ vãng còn đâuCầu cao ngất ngưỡng tự hào miền Tây Mỹ Thuận nối tiếp đường dàiHàm Luông Rạch Miễu mai này Cổ ChiênTrà Vinh cuối đất cùng miềnAn Giang Vàm Cống Long Xuyên thật gần Phù sa sông nước triều dângCao Lãnh Đồng Tháp thơm lừng hương senMùa lũ cá lội đua chenCá linh điên điển nhớ quên khó về Hương đồng cỏ nội mẩn mêTrăng lên cỏ lúa duyên quê câu hòKhói đồng rơm rạ tờ mờXàng xê vọng cổ thẩn thờ đồng xanh. Về miền TâyTác giả Đặng Minh Mai Ôi! Tổ quốc chiều dài chữ STừ Hà Giang, Sa Đéc, Cà MauNon sông gấm vóc một màuTấm lòng người Việt dễ đâu kiếm tìm? Miền Tây đó còn in trong sửBao anh hùng lữ thứ xa quêNgược xuôi sông nước thuyền vềĐi làm cách mạng xây quê hương giàu Nay trở lại ngờ đâu thay đổiBến Ninh Kiều chợ nổi đông vuiTây Đô nét đẹp rạng ngờiCần Thơ thiếu nữ nói cười thân thương Nào cây trái miệt vườn xanh biếcĐon đả cười tha thiết mời nhauCùng ăn miếng trái riêng sầuNgọt ngào hương ngát đượm câu nghĩa tình Miệng duyên dáng thật xinh em hátVọng cổ buồn man mác Miền TâyĐàn ca tài tử vơi đầyNgười về hãy nhớ tới đây quê mình. Sông nước miền TâyTác giả Ngọc Chi Ai về sông nước miền TâyMột lần sẽ thấy ngất ngây tuyệt vờiBên đồng lúa chín rạng ngờiThấy cô thôn nữ miệng cười như hoa Xuôi dòng sông nước bao laXuồng ghe tấp nập em ra chào mờiTrái cây thơm ngọt anh ơiMua về biếu tặng khắp nơi xa gần Về miền sông nước một lầnĐi rồi nhớ mãi tấm chân tình quêCó người con gái chân quêNụ cười duyên dáng làm mê lòng người. xem thêm chùm 🌊Thơ Về Miền Tây Sông Nước🌊40+ Bài Hay Nhất Chùm Thơ Về Người Miền Nam Hay Sâu Sắc Chùm Thơ Về Người Miền Nam Hay Sâu Sắc sau đây sẽ giúp bạn hiểu thêm về con người nơi đây. Gái Tầm Vu đồng xu ba đứaCon trai Thủ Thừa cưỡi ngựa xuống muaĐèn nào cao bằng đèn Ba GácGái nào bạc bằng gái chợ GiồngAnh thương em từ thuở mẹ bồngBây giờ em khôn lớn, em lấy chồng bỏ anh Bài ca quê hươngTác giả Nguyễn Hiền Nhân Tôi viễn du nhiều chân trời mới lạVài cuộc hành trình xuyên suốt Việt NamNhưng hồn tôi mãi mãi ở Long AnNhư bài học vỡ lòng khắc sâu trong dạTrên nhiều cung đường, nhiều thành phố phương xaĐều thấp thoáng bóng quê hương tôi đóĐến sông Hương sông Hồng nhớ sông Vàm CỏChung ngọt ngào giai điệu khúc dân caDẫu ở đâu tôi cũng nhớ quê nhàNhớ hạt gạo Chợ Đào nuôi tôi lớnLời thầy dạy không được phụ công ơnXương máu tiền nhân mở cõi sơn hàĐứng giữa biển trời đất rộng bao laTưởng niệm anh linh người xưa khai pháHơn bốn ngàn năm lịch sử phong baTôi hạnh phúc hưởng vinh quang bất diệtNgười quê tôi hiền lành nhưng cương quyếtChẳng bao giờ lui bước trước ngoại xâmGái hay trai đều nghĩa nặng tình thâmSáng tạo thông minh phát huy quả cảmNguyện hy sinh vì Tổ Quốc Việt NamNối bước quân hành ghi danh lịch sửNgọn lửa thù dân tôi dành giặc dữCòn khúc tình ca gởi trọn người thânDấu tích văn hóa lưu truyền nhân gianLăng Nguyễn Huỳnh Đức, vàm sông Nhật TảoNgôi nhà trăm cột tuyệt vời kỹ xãoNgười Long An ai cũng thấy tự hào Tình người miền TâyTác giả Người Miền Tây Xin mời người về thăm lại miền TâyĐể ngất ngây với vườn cây trĩu quảChín cửa sông chở đầy bao tôm cáRuộng bạt ngàn cho luống mạ thêm xanh Đất chua phèn giờ ba vụ thâm canhNgười dân quê vốn hiền lành cần mẫnTính bãi bui không biết hờn biết giậnGian khổ dù bao bận vẫn cười tươi Dựng xây đời bằng sức trẻ đôi mươiCho đất mẹ thêm mười lần giàu mạnhChín con rồng vươn cao niềm kiêu hãnhCùng bạn bè vai sát cánh đi lên Xin một lần đến để mãi không quênĐêm chợ nổi xuồng bập bềnh lũ lượtCầu Mỹ Thuận xưa ngàn đời mơ ướcGiờ vươn mình trên sóng nước Cửu Long Người về đây ta nói chuyện vợ chồngĐể chiều đông không chạnh lòng trinh nữĐể miền Tây ngọt thêm câu tình tựXin hãy về đừng do dự người ơi. Đọc thêm chùm 🌊Thơ Về Phú Quốc 🌊40+ Bài Thơ, Ca Dao Tục Ngữ Về Phú Quốc Thơ Về Con Gái Miền Nam Thú Vị Nhất định không nên bỏ qua các vần Thơ Về Gái Miền Nam Thú Vị sau đây bạn nhé! Gặp Em Cô Gái Miền NamTác giả Thiên Ân Gặp em cô gái miền NamNét đẹp dịu dàng tỏa bóng thơ caThương thầm chiếc áo bà baVai mỏng nõn nà thơm mát mùa xuân Gặp em góp nhặt bâng khuângRớt xuống vườn trần đầy ắp yêu thươngNhạc lòng reo réo đêm trườngGiai điệu ngập đường lơi lả , lả lơi Gặp em ươm nhớ bồi hồiAnh vốn ít lời bóng gió chi đâu ?Chiều chiều vun vén vườn trầuÂu yếm ngọt ngào rón rén bóng cau Gặp em hỏi chuyện mai sauĐâu dám gật đầu khép mở trái timĐêm đêm đối mặt đêm đêmTrăng ngủ bên thềm dáng ngọc Hằng Nga Gặp em buông tiếng thiệt thàRảnh rỗi sang nhà hỏi ý mẹ chaNgày lành tháng tốt chưa xaHạnh phúc vỡ òa đậm bóng đôi môi Em gái Cà MauTác giả Phan Hieu Em gái Cà Mau quán bên đườngLần đầu tiên đến thấy vấn vươngChiều nay buồn quá anh lê bướcBắt gặp em cười gợi nhớ thươngĐôi má em hồng, mi uốn congMắt tròn môi thắm dáng thong dongPhút đầu tiên ấy em e ấpĐôi lời thăm hỏi ấm đêm xuânMai về ta chẳng nhớ tên nhauNhưng lòng anh lại thấy xôn xaoLén nhìn nét mọng căng tươi trẻThấy lòng se lạnh gió mùa xuân. Thơ Về Con Trai Miền Nam Ngắn Gọn Tiếp theo là những vần Thơ Về Con Trai Miền Nam Ngắn Gọn cũng thú vị không kém. Phú Quốc biển xanh cát trắng nắng vàngCó chàng công tử thân hình ngăm đen Long Điền, Chợ Thủ quê anhTrai chuyên đóng tủ, gái sành cửi canhDệt hàng, chịu mặc chẳng lànhGiường chõng nghề rành, anh ngủ sạp tre Em có về miền sông nước quê anhThoảng hương thơm mùi bông điên điểnNgắm hoàng hôn treo ngọn gió đồng xanhGiọt cà phê vị đậm thanh ngọt sánhEm đã về thăm Vàm Cỏ quê anhSương sớm mai giăng mành mờ nhạtChàng trai trẻ thả lưới nghe sóng hátVỗ mạn thuyền dào dạt khúc tình ca Trai Kiên Giang nhìn ai cũng rắn rỏiNước da nâu khỏe mạnh thuở hồng hoang Gái miền Tây đẹp duyên dáng mặn màTrai cần mẫn cho quê nhà no ấmChín dòng sông ngọt ngào mà đằm thắmXin hãy về để thương lắm miền Tây. Đón đọc thêm chùm 🌷Thơ Về Kiên Giang, Rạch Giá 🌷 Hay đặc sắc Thơ Về Ẩm Thực Miền Nam Chọn Lọc Sưu tầm thêm các vần Thơ Về Ẩm Thực Miền Nam Chọn Lọc sau đây. Không tênTác giả Chưa rõ Đậu phộng béo đậu nành cũng béoBước lên xe kéo miệng réo xe hơiĐường đi Châu Đốc xa vờiGửi thư thì khó, gửi lời thì không Ăn bánh xèoTác giả Chưa rõ Trưa này có dịp.. xuống miền tâyCác bạn mời chơi.. ở lại nàyChị hái ngoài vườn.. rau đủ loạiAnh giăng mé ruộng.. tép non đầyNgười ngồi đổ bột.. nhanh tay, khéoKẻ đứng bày bàn.. lẹ cẳng, hayCả đám quây quần.. ôi náo nhiệtRau nhiều, nước mắm… bánh xèo nhai. Bún riêu cuaTác giả chưa rõ Ghé chợ Sài Gòn xực bún riêuNgười ăn tấp nập giữa ban chiềuBưng tô nóng hổi mùi thơm toảThấy đĩa rau tươi đủ loại, khều Húp nước chua chua vừa ngọt đậmXơi cua béo béo vị cay tiêuRau thơm, bắp chuối, vài kinh giớiChút mắm tôm ngon… hả dạ nhiều. Canh chua và cá kho tộTác giả Chưa rõ Đã đến miền tây phải nhậu nhiềuQuê đồng đặc sản có bao nhiêu?Vườn cây đủ loại thơm, xoài, nhãnThủy sản bao loài cá, ốc, nghêu Thử cá kho tiêu không đợi phépNêm canh cá lóc chẳng chờ khềuTrông thì giản dị mà ngon đấyMắm ớt thêm vào bụng đói kêu. Tham khảo thêm chùm 🌷 Thơ Lục Bát Về Ẩm Thực 🌷 với nhiều bài thơ đặc sắc Thơ Về Đặc Sản Miền Nam Thu Hút Tìm hiểu về đặc sản Miền Nam thông qua các bài thơ thu hút dưới đây. Bánh PíaTác giả chưa rõ Cái hôm ta ghé về Châu ĐốcChợt nhớ Sài Gòn như ghét emMột khắc hồn ta thơm bánh píaĐể chiều lơ đãng chập chùng quên Đặc sản miền TâyTác giả Bùi Thị Ngọc Điệp Mười ba tỉnh, thành miền Tây,Món ngon vật lạ đủ đầy, mê từ thưởng thức lai rai,Đặc sản phong phú nối dài bước chân. Gạo Chợ Đào đất Long An,Đức Hoà bánh tét đắt hàng xưa phọng bùi béo nhớ hoài,Khóm ngon Bến Lức ở ngay chân cầu. Mắm còng Cần Giuộc mua mau,Lạp xưởng Cần Đước đỏ au, phát tráng sa tế chợ đêm,Mắm tôm chà, bún ăn kèm rất ngon. Dưa hấu Tân Trụ ngọt giòn,Gò Đen rượu đế bà con dặn long Châu Thành trái to,No tròn thanh mát không lo đụng hàng. Khô cá bông lau Tiền Giang,Sầu riêng, quýt, bưởi danh vang khắp sữa Lò Rèn Vĩnh Kim,Trái ngon đặc sản người tìm rất đông. Mắm tôm chà xứ Gò Công,Lại còn có cả mắm còng ngon biển Gò Công béo thơm,Xơ ri đỏ mọng mắt dòm lòng ưa. Bến Tre có củ hũ dừa,Mứt dừa non chỉ ngọt vừa, béo dừa giúp tóc mượt hơn,Nước màu dừa tặng bà con, bạn bè. Kẹo dừa bọn trẻ say mê,Xà phòng dừa ghé mua về xài dừa thơm ngọt vô cùng,Mặt nạ dừa ai đã dùng đều mê. Trà Vinh dừa sáp khỏi chê,Trái quách vị lạ miền quê Cầu tá quạ to bè bè,Mứt bần chính hiệu quà quê đấy mà. Lại còn xá bấu Chịt Sa,Bánh ú Đa Lộc quả là tuyệt thêm bánh tét Trà Cuôn,Nước mắm rươi có vị hương đậm đà. Vĩnh Long ta bước rẽ qua,Miền quê của trái thanh trà, khoai lao Lục Sĩ ghé ngang,Bánh tráng nem cũng xốn xang bao người. Bánh ú lá tre tuyệt vời,Sầu riêng hạt lép mua thôi, mọi sành Tam Bình gọi mời,Chôm chôm giòn ngọt, đẹp tươi muôn phần. Đồng Tháp quê ấy cũng gần,Nem Lai Vung quyến bước chân khó rời. Bánh phồng tôm Sa Giang ơi,Thơm giòn đĩa gỏi để tôi nhớ hoài. Sen Tháp Mười ngất ngây say,Nhấp hồng sen tửu môi ai chợt sen tặng bà, tặng ông,Hạt sen tặng mẹ bếp hồng reo vui. An Giang xứ sở đẹp tươi,Mắm ngon Châu Đốc đông người bán, rắn An Phú có thừa,Bò cạp Bảy Núi ai chưa thử nào? Cà na đập mới ngon sao,Tung lò mò nhớ ghé vào Châu thốt nốt ngọt thơm lòng,Tri Tôn cốm dẹp thơm nồng trên tay. Cần Thơ ai ghé qua đây,Bánh tét lá cẩm xứ này độc Cái Răng nức tiếng đồn,Rượu mận, khô nhái, mắm cồn thơm ngon. Khô cá lóc Thới An Đông,Chọn đồ lưu niệm thủ công mua tráng Thuận Hưng làng nghề,Ca cao thơm ngát, gây mê từ đầu. Hậu Giang nổi tiếng từ lâu,Chả cá thác lác chẳng đâu sánh cá chạch, cà na ngâm,Khóm Cầu Đúc vốn tiếng tăm nhất vùng. Quýt đường Long Trị thơm lừng,Bưởi ngon Phú Hữu nhớ đừng bỏ choại của Vị Thanh mà,Nếu thích mua để làm quà cũng vui. Đến rồi nhé Sóc Trăng ơi,Khô trâu Thạnh Trị mê tơi trong xưởng Vũng Thơm tươi hồng,Bánh in, bánh pía, bánh phồng tôm vuông. Mắm bò hóc cũng mua luôn,Chao môn, ba khía vẫn thường nghe vú sữa tím Đại Tâm,Bưởi năm roi miệt Kế Thành trái to. Bạc Liêu có nhãn da bò,Xá pấu, cốn xại thơm tho vô cá chốt cũng thơm lừng,Bồn bồn, năn bộp mua chung làm quà. Mắm chua Vĩnh Hưng nữa nha,Thêm món ba khía mặn mà bình một bụi đỏ Hồng Dân,Nấu cơm thơm ngọt xa gần đều khen. Kiên Giang ở sát một bên,Cà xỉu món lạ độc quyền Hà sản khô ghé mua liền,Nước mắm Phú Quốc, rượu sim, nấm tràm. Khô cá thiều thấy mà ham,Ngọc trai Phú Quốc dễ làm ai tét mật cật cầm tay,Bào ngư, bánh khéo, lai rai tiêu ngào. Dừng chân ghé lại Cà bồn Cái Nước đón chào khách ba khía vị đậm đà,Thêm khô cá sặc quê ta tặng mình. Nếm mật ong rừng U Minh,Nào cua, tôm tít khoe mình tươi mua quà tặng bà con,Đông trùng hạ thảo cam đoan đúng hàng. Miền Tây đất rộng thênh thang,Bao nhiêu đặc sản xếp hàng chờ mua. Đồng NaiTác giả Chưa rõ Ăn bưởi thì hãy đến đâyVào mùa bưởi chín, vàng cây trĩu cànhNgọt hơn quít mật, cam sànhBiên Hòa có bưởi trứ danh tiếng đồn Biên Hòa bưởi chẳng đắng theĂn vào ngọt lịm như chè đậu bay về núi Biên HòaChồng đây vợ đó ai mà muốn xa Ai ơi về Đại Phố ChâuThăm núi Châu Thới, thăm cầu Đồng Nai gạo trắng nước trongAi đi đến đó thời không muốn về Đồng Nai nước ngọt gió hiềnBiên Hùng muôn thuở tiếng truyền an vui Thơ Thả Thính Về Miền Nam Bá Đạo Gợi ý cho các bạn trẻ chùm Thơ Thả Thính Về Miền Nam Bá Đạo nhất. Phú Quốc mảnh đất chung tìnhMột trong số đó điển hình là em Anh xa em chưa đầy một thángNước mắt lai láng hết hăm tám đêm ngàyRăng chừ nước ráo Đồng NaiSông Gianh hết chảy, mới phai lời nguyền Nồi đồng thì úp vung đồngCon gái xứ Bắc lấy chồng Đồng Nai Đồng Nai, Châu Đốc, Định TườngLòng anh sở mộ con gái vườn mà thôi! Nhà em ở tận Hòn ThơmLiệu anh có muốn chúng mình gần nhau An Giang đi núi vía bàHay em cũng thử một nhà với anh. Bao giờ Long Thọ hết vôiĐồng Nai hết nước anh thời quên em Nghe danh công tử Bạc LiêuCó tiền chưa chắc đã yêu được nàng. Bến Tre nổi tiếng kẹo dừaEm đây yêu thật không lừa ai đâu. Binz chỉ nhắc đến Cần ThơCòn em, anh nhớ từng giờ, từng giây. Sài Gòn thật lắm xô bồXô qua xô lại mất bồ như chơi. Một hôm em đến Kiên GiangBỗng dưng say nắng anh chàng thơ ngây. Sưu tầm trọn bộ các bài🌱Thơ Về An Giang🌱50+ Bài Hay Thơ Tình Về Miền Nam Sâu Lắng Hoà chung cảm xúc với các vần Thơ Tình Về Miền Nam Sâu Lắng dưới đây. Gửi Người Vợ Miền NamTác giả Nguyễn Bính Thư một bức nghìn lời tâm huyếtĐêm canh dài thức viết cho hồi máu ứ trong timChảy theo ngòi bút hiện lên thư này. Thư mọc cánh thư bay khắp ngảRộn muôn lòng, hoa lá xôn xaoThư đi núi thẳm đèo caoBay qua giới tuyến đậu vào tay em Em bắt được hàng đêm em đọcCánh thư vàng em thuộc từng câuRu con thềm vắng canh thâuNghe trong tiếng hát tình nhau thơm lành Nhớ lại buổi chúng mình gặp gỡXanh bóng dừa bỡ ngỡ nhìn môi chẳng nói lên câuAi hồng đôi má nghiêng đầu làm thinh. Đường công tác thuyền anh ghé bếnAnh ngập ngừng em thẹn quay điMẹ cười mẹ chẳng nói chiĐã người kháng chiến mẹ thì cho không Khỏi mai mối, cũng không lễ lạtĐám cưới mình tiếng hát vang sôngTrầu xanh têm với vôi hồngĐêm trăng xuân ấy vợ chồng sánh đôi… Gia đình em mười người giặc giếtTám năm ròng nối tiếp khăn anh mẹ nghĩ thêm rằngThù nhà nợ nước đôi đằng vẹn đôi… Đời chiến đấu thêm tươi thêm đẹpThêm mặn nồng thắm thiết thơ đôi tuổi trẻ đầu xanhTrọn tình yêu nước, vẹn tình yêu nhau Trăng hè giãi sáng màu áo cướiGió hương bay hoa bưởi thơm lừngGhé tai em báo tin mừng“Nói riêng anh biết, anh đừng khoe ai!” Trải chín tháng mười ngày mong mỏiSớm đầu xuân ấy buổi khai hoaHương Mai tên xóm quê nhàVợ chồng liền đặt con là Hương Mai Anh nghỉ phép đôi ngày đốn củiEm chong đèn đốt muỗi cho tay chồng nựng vợ hônTổ êm biếc bóng cây vườn đung đưa… Buổi trứng nước con chưa rụng rốnMáy bay quần vẫn loạn tiếng bomEm thì tuần cữ còn nonMột ngày bốn lượt ôm con xuống hầm Lửa giặc cháy đỏ bầm thân cộtXe giặc càn tím ruột đồng xanhCon thơ giấc ngủ không lànhMếu thầm từng chập, giật mình từng cơn. Mẹ tất tưởi giục con giục rểThôi cửa nhà mẹ kể như khôngĐương đêm mẹ tắt đường đồngTay ôm thóc giống tay bồng cháu thơ Ngợp bóng lá rừng thưa lay độngCháy ruột chờ tiếng súng quê taHai hôm mẹ đã nhớ nhàNghĩ thương con lợn con gà đói ăn. Mũi chông nhọn giăng giăng nửa bướcLưỡi dao dài chém, gọt đầu TâyThâu đêm đuốc sáng đường càyDân làng đào huyệt vùi thây quân thù. Vách lá mới tươi cờ Tổ quốcXuồng hành quân mát nước sông xaMẹ ngồi thức mấy canh gàGói thêm bánh tét gửi ra chiến trường Anh tập kích hạ đồn Ngã BảyEm vần công phát rẫy Kinh BaHương Mai quấn quýt bên bàMẹ cưng cháu nhỏ tuổi già thêm vui… Lửa Điện Biên đỏ trời phương BắcGió hoà bình thổi mát xóm thônEm vâng tiếng gọi nước nonĐưa anh theo bóng cờ son lên đường. Em trở giấc trăng nghiêng nửa gốiMẹ chống rèm, sương gội vườn camNgước trông một mảnh trời NamNgôi sao Bắc Đẩu ngày càng tỏ thêm. Mẹ chân cứng đá mềm chờ đợiEm khăng khăng đứng mũi chịu sàoChín năm xương trắng máu đàoLẽ đâu lại chịu công lao dã tràng. Bọn buôn máu cam làm nô lệRước thằng đao phủ Mỹ vào nhàMiềnNamyêu quý đôi taVườn cam ruộng lúa thành ra pháp trường Chợ Mỹ Lược khăn tang trắng xoáĐập Vĩnh Trinh cánh quạ đen ngòmKhe A Chê máu đỏ lòmLệ rơi xuống bến Thu Bồn chứa chan Em chẳng được đi bàn đi họpCon hết mong nhảy nhót nô cườiMẹ già ôm cháu nghẹn lờiBóng đen quỷ sứ che trời âm u Người đang gặt bỗng tù bỗng tộiNg đang ăn chết vội chết vàngNg vừa đưa bạn sang ngangMái chèo chưa ráo hồn oan đã lìa Người mẹ trẻ gần kỳ sinh nởĐêm ngồi may áo lụa cho conSáng ngày chết gục đầu thônCái thai trong bụng nghe còn đạp đây Em mười bảy cổ tay trắng nõnLựa chỉ thêu thầm chọn người thươngLoã lồ phơi xác bên đườngTay em còn nắm chặt vuông khăn hồng Lớp mới giảng nó giằng xé vởChùa mới xây nó gỡ đem điNó tung thuốc độc bùa mêCấm ngăn thương nhớ cắt chia ruột rà Anh đã thấy mẹ già mạnh bướcGậy vững tay trong cuộc tuần hànhThấy em trong đám biểu tìnhMá đào ửng đỏ mắt xanh sáng ngời Muôn tiếng thét cùng đòi thống nhấtMuôn lời hô phải lập hiệp thươngĐôi bờ một dải Hiền LươngPhải cho chung bến liền đường Bắc Nam Cho Sa Đéc thơm cam Bố HạCho Hải Phòng đẹp lụa Tân ChâuNúi sông sát cánh kề đầuRuộng đồng bát ngát một màu lúa xanh Anh đã thấy con mình thơ béQuấn cờ son bảo vệ lấy cờĐồng bào từ chuyện tóc tơPhanh phui kế hiểm ngăn ngừa mưu sâu Mấy gian khổ chẳng nao dạ sắtBao tù đày chẳng tắt niềm tinTháp Mười đẹp nhất bông senViệt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ Cau nở bẹ dừa tơ lớn đọtXoài thơm hương cam ngọt trĩu cànhCây vườn ngày một thêm xanhTrái ngon thêm ngọt chờ anh trở về Dạ canh cánh tình kia nghĩa nọMắt đăm đăm ngoài đó trong nàyLòng ta biển rộng sông dàiTát hoài chẳng cạn chảy hoài chẳng ngưng Muối đã mặn ba năm còn mặnGừng đã cay chín tháng còn cayLời thề năm ấy còn đâyCòn ta ta phải còn ngày đoàn viên Giấc mộng đẹp qua nghìn vạn dặmGối chăn này vẫn ấm hơi emĐầu cành ríu rít tiếng chimGiật mình trông hút bóng em xa dần Trải ngày tháng trăng xuân gió hạGiấc chiêm bao nhắc nhở anh hoàiMây đen còn nửa phương trờiĐỉnh chung sao nỡ ăn ngồi riêng anh Tin trong ấy đấu tranh thắng lợiNghe mà mừng như cởi ruột ganMột lòng bắc cũng như namCó em trong ấy anh càng vững tâm Ta những tưởng hai năm đoàn tụMà vì đâu để lỡ hẹn hòVì ai tháng đợi năm chờHồng thưa nhạn vắng đôi bờ cách ngăn Ai chia rẽ kẻ Nam người Bắc?Mảnh trăng tròn ai cắt làm đôi?Ai làm máu đổ, lệ rơi?Ai đang rấp ngõ, ai xui phá cầu? Vui đất Bắc còi tàu, xưởng máyLoạn miền Nam lửa cháy rui nhàNgoài này đẹp lúa tươi hoaThương em trong ấy khổ ba bốn tầng Đoàn trẻ nhỏ bước chân lẫm chẫmMặt hồ Gươm lấm tấm hoa chi sóng cả sông sâuTay ta lại bắc nhịp cầu ta qua. Cầu nối nhịp duyên ta tròn vẹnDòng Hiền Lương mát bến xuôi đòCon sông vẫn đẹp đôi bờTấm lòng có một cơ đồ không hai. Thư em viết mấy lời thắm thiếtẤm lòng anh chi xiết mấy mươi“Giữa mùa lúa chín hoa tươiAnh tin tưởng thế, em người vợ anh”. Nghĩ đến buổi nước mình thống nhấtLệ tuôn trào khoé mắt rưng rưngDạt dào trăm nhớ ngàn thươngAnh về hoa nở con đường thênh thênh Anh sẽ đón gia đình ra BắcVợ chồng mình dạo khắp thủ đôCon ta được gặp Bác HồMẹ ta được vãn cảnh chùa Ngọc Sơn. Xe lửa ghe nông trường Phú ThọTàu thuỷ thăm vùng mỏ Quảng YênTám thơm cũng thể nàng tiênSen Hồ Tây ngát như sen Tháp Mười Vui sum họp mẹ tươi trẻ lạiMừng đoàn viên em mãi đẹp raRõ ràng giáp mặt đôi taĐắng cay trải đấy, mặn mà xiết bao. Cùng ôn lại năm tao bảy tuyếtCàng xa nhau càng biết lòng nhauMấy thu nắng lửa mưa dầuTâm tình vẫn thắm mái đầu vẫn xanh Cùng trở lại quê mình vườn cũDấu đạn thù còn trổ thân câyNhà ta ta lại sum vầyLại gieo mạ nếp, lại gây giống dừa Con mỗi buổi học về múa hátĐêm trăng vàng ngan ngát hương cauMẹ già ngừng giã cối trầuMỉm cười nhẩm tính tháng nào em sinh? Vườn xanh tốt đâm cành nảy lộcHoa đầy vườn chim chóc đến mà nằm cữ chuyến nàyKhỏi lo con chạy máy bay giặc ruồng Con bé bỏng thơm ngon giấc ngủHé môi non cười nụ hồng hồngMay hơn chị nó đầu lòngNó sinh gặp lúc non sông yên lành Đời thêm đẹp mối tình thêm thắmNắng nông trường đỏ sẫm da camTháng giêng lúa trĩu bông vàngEm trên máy giặt khăn rằn gió bay. Chiều chủ nhật xanh mây biếc gióTay nắm tay đi giữa Sài GònLo màu chọn kiểu áo conSách in nét chữ tươi giòn thơ anh. Ngày kỷ niệm hoà bình hạnh phúcAnh thả bè thuỷ lục tươi hoaLàng trên xóm dưới vui caMặt sông pháo nổ, mái nhà sao bay. Mẹ đi hội vui bầy cháu nhỏEm bên anh má đỏ bóng cờTưng bừng tiếng trúc tiếng tơĐầu thôn trăng mọc tròn như mâm vàng… Biên Hoà đêm xa emTác giả Nguyễn Lãm Thắng Mưa ôm lấy gió cầu Ghềnhkhuya ôm phố lạnh, chúng mình ôm nhauchiếc ô khấp khểnh trên cầukhông che nổi nụ hôn nhàu… tội chưa? Vòng tay ướt sũng cơn mưatóc em ướt sũng cả mùa yêu anhđôi chân hai đứa chòng chànhnghe sông vỗ hết sóng tình vào đêm Môi anh thốt một tiếng emmà nghe da thịt run lên thiên đườngtình cờ, bất chợt và thươngrồi mai, mỗi đứa mỗi đường… khổ chưa?! Còn chăng? chỉ một đêm mưa?ướt vào nhau, để cho vừa tình yêutừ đây, để nhớ thật nhiềunhớ cù lao phố, nhớ chiều Trấn Biên Làm sao anh có thể quênphút ban sơ, nụ cuời hiền, trao anhnhưng em ơi! Một chữ đành!Dòng sông trôi, cuộn sóng tình về đâu? Ngày mai nặng trĩu chuyến tàuđưa anh đi, ánh mắt nhàu nhìn theocầm tay em, giọt mưa gieolà bao nước mắt, càng đeo đắng sầu Còn gì gửi hết cho nhaumà thương một miếng cau trầu lỗi têmbuồn! thì cứ khóc đi embờ vai anh đã ướt mèm nỗi riêng Sợi mưa kéo những muộn phiềnnụ hôn sao cứ xích xiềng chúng tađêm nay nước mắt thật thàanh tan trong gió Biên Hoà và em. Mùa Đông Phương XaTác giả Calong Nguyen Ở Đồng Nai mùa đông này lạnh lắmChốn đô thành em có ấm hơn chăngVà em ơi!.. gửi anh dùm chút nắngKho tan đi băng giá phủ trong lòngĐêm trở gió,anh đêm nằm thao thứcKỉ niệm xưa,ai còn nhớ,ai khôngHun hút gió ngồi bên nhau bớt lạnhLy cafe, nước ngọt,bửu long hồNhớ về em hay anh tiếc ngày quaXa xăm quá ân tình nay đổi khácChiều mỗi lúc cơn mưa về lại nhắcNơi đô thành còn có một mùa đông.. Khúc cảm Cần ThơTác Giả Hồng Thanh Quang Gạo vẫn trắng, nước vẫn trong như thế,Em vẫn dài mái tóc khuất ban mở phố, bằng lăng vàng yên ả,Đêm cà phê từng giọt ngân dài… Bến Ninh Kiều lấp loá trăng soi,Ta thả hồn ta tựa thuyền không đọc thơ, thấy lục bình tím lại,Lục bình trôi như ký ức trong tôi Tôi biết sớm chăng – không duyên kiếp một đời,Tôi biết muộn chăng – chẳng thể nguôi khoảnh khắc?Ai đã yêu ai – thuỷ chung, son sắt,Tôi đã yêu ai – tôi đã quên rồi? Những con đường phía trước của tôi ơi,Giữ hộ nhé vóc em lá đừng gió, đừng thời gian khắc nghiệt,Xin cuộc đời đọng mãi phút này thôi! Xoà tay ra – se sắt sương rơi,Ngửa mặt lên – lệ em rỏ đất hạn, cồn cào tôi uốngBầu trời tròn, sáng láng, tinh khôi… Gạo vẫn trắng, nước vẫn trong như thế,Em vẫn dài mái tóc khuất ban có lẽ chính tôi đổi khácKhi biết mình đã cạn thời trai… Em Đi Cần ThơTác Giả Thach Pham Bởi vì khi đã đi xaNên em lại nhớ người ta đó màSợ rằng người ấy ở nhàLại ra quán nhậu la cà mấy em Đứng ngồi mà chẳng có yênCần Thơ thơ thẩn khoe duyên thấy buồnDù em đẹp tựa tiên nươngAi khen chăng nữa cũng thường thường thôi Còn anh chỉ một tiếng cườiA lô người đẹp tuyệt vời đó nha!Em mừng cuống quýt liền raNhư tà ma đuổi thơ phà lên mây Tuôn mưa xuống cõi trần nầyNinh kiều lênh láng sông đầy nước sôngCửu Long nước chảy chín dòngChỉ xin một dòng làm bến đợi em Thơ Vui Về Miền Nam Chia sẻ thêm cho bạn đọc các câu Thơ Vui Về Miền Nam hài hước nhất. Chưa đi chưa biết Đồng NaiĐi rồi mới biết vừa to vừa dàiĐêm nằm em chớ có loLúc lên lúc xuống vẫn to vẫn dài Em đố anh sao trên trời mấy cái?Nhái ngoài ruộng mấy con?Chuối non mấy bẹ, chuối mẹ mấy tàu?Đất Ba Xuyên một mẫu mấy sào?Anh mà đối được, em nhào em trời trên sao Hôm, sao Mai hai cái,Nhái ngoài ruộng nhái đực nhái cái hai con,Chuối non chín bẹ, chuối mẹ mười tàu,Anh đã đối đặng em có nhào vô không? Bảng treo tại chợ Mỹ Lồng,Chữ đề tên bậu có chồng hay chưa?Có chồng năm ngoái năm xưa,Năm nay chồng để như chưa có chồng. Mặt trời mọc như than hỏa đốt,Mặt anh tươi tốt như bông hoa giồng Bà Lẫy văn chương,Thông minh, trí tuệ sao ra đường thua em. Nghe anh đi đó, đi đây,Cho em hỏi hỏi vặn câu này,Bánh phồng, bánh tráng đất này đâu ngon?Bánh tráng Mỹ Lồng,Bánh phồng Sơn Đốc,Măng cụt Hàm Luông,Vỏ ngoài nâu trong trắng như bông gòn,Anh đây nói thiệt sao em còn so đo Khám phá thêm những vần 🌊Thơ Về Cà Mau🌊 hay đặc sắc Ca Dao Về Miền Nam Nổi Tiếng Sưu tầm thêm những câu Ca Dao Về Miền Nam Nổi Tiếng, mời bạn đọc cùng thưởng thức. Ai ơi qua đất An Bình,Trai tài gái sắc lừng danh xã nhà. Đầm sen, bãi sậy, rừng tràm,Kinh dài xé đất, cây xanh rợp trời Ai về Bà Điểm, Hóc Môn,Hỏi thăm người ấy có còn hay tôi kiếm sợi chỉ hồng,Chờ ông Tơ bà Nguyệt kết vợ chồng đôi ta Dây tơ hồng không trồng mà mọc,Gái Mỹ Lồng không chọc cũng theo. Ai về Chợ Giữa, Xóm Dưa,Ruộng nương giúp mẹ, nắng mưa chẳng màng. Đèn nào cao bằng đèn Ba Vát,Gái nào bạc bằng gái chợ em làm lễ tơ hồng,Là ngày em bẻ gãy chữ đồng với anh. An Bình đất mẹ cù lao,Thơm hương hoa bưởi, ngọt ngào nhãn về nhớ mãi trong lòng,Cù lao nho nhỏ bên dòng Tiền Giang. Anh đi đóng đáy Bãi Ngang,Ghé qua Láng Lộc để nàng lượm tôm Đèn nào cao bằng đèn Thủ Ngữ,Gió nào dữ bằng gió ồng nào khôn bằng trai Cao Lãnh,Gái nào bảnh bằng gái Ba Tri. Đò đưa mấy chuyến An Bình,Lục bình còn có bạn, sao chúng mình lẻ đôi? Ca Dao Tục Ngữ Về Miền Nam Bất Hủ Con người, cảnh vật, cuộc sống miền Nam được khắc hoạ chi tiết trong các câu Ca Dao Tục Ngữ Về Miền Nam Bất Hủ sau đây. Anh về Ba Vát chợ Thơm,Ruộng nhà lúa tốt cây vườn xanh tươi. Ba Lai cầu gối đầu Rạch Miễu,Anh thương anh hiểu,Chứ em chưa hiểu song thân,Mẹ biểu thì anh phải vâng,Thôi về mai mối ngày gần anh qua. Nhà Bè nước chảy chia hai,Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về. Ba Xuyên đi dễ khó về,Trai đi có vợ, gái về có con. Gái Ba Lai chàng trai Song Phước,Thuyền anh xuôi ngược chẳng biết vào được hay đây là bến Cái Trăng,Có cô con gái mời anh cứ vào. Hò ơi! Bến Tre dừa xanh bát ngát,Đường đi Ba Vát gió mát tận về Chợ Giữa, Giồng Trôm,Đừng quên Chợ Lách, Cái Mơn đợi chờ. Bến Tre giàu mía Mỏ Cày,Giàu nghêu Thạnh Phú, giàu xoài Cái Tre biển cá sông tôm,Ba Tri muối mặn, Giồng Trôm lúa vàng. Bình Lương gió lộng về chiều,Bến đò Tân Tạo có nhiều khách dọc rồi lại đò ngang,Đò qua chợ Vĩnh, đò sang An Bình. Cù lao An Bình vườn cây xanh mátDòng Cổ Chiên dào dạt mênh môngThương em chỉ để trong lòngBiết bao ngày đợi, tháng trông mỏi mòn. Mời bạn thưởng thức thêm 🌷Thơ Về Cần Thơ 🌷Những Bài Nổi Tiếng Nhất STT Về Miền Nam Hay Tổng hợp những STT Về Miền Nam Hay nhất, mời bạn đọc cùng tham khảo. Ước một lần về lại Đảo Ngọc quê emĐể ngắm biển xanh với cát vàng đùa sóngNhư ước hẹn suốt đời mình chung bóngCho thỏa nỗi lòng với những chờ mong Miền Nam có mai, miền Bắc có đàoVậy cho em hỏi, miền nào có anh Lửa hồng Nhựt Tảo rền trờiKiên Giang kiếm bạc rạng ngời núi sông. Lần đầu ăn tô bún cáChạy dìa Rạch Giá bỏ má theo em Sông Gò Quao sóng lớn lượn dàiRạch Nhà Ngang khúc cong khúc vạyCòn anh thương em xứng trai, xứng gáiTại cha với mẹ kén lừa sui gia. Bao lâu rồi Sài Gòn chẳng có ĐôngTrời vẫn xanh, tia nắng hồng vẫn ấmChiếc áo len, ta khoác vào lạ lẫmSài Gòn yêu… chỉ mùa nắng, mùa mưa Sài Gòn sớm nắng chiều mưaSài Gòn giữa trưa chỗ mưa chỗ nắng Sài Gòn chợt nắng chợt mưaLòng người chợt buồn chợt vui. Những Câu Nói Hay Về Miền Nam sưu tầm Những Câu Nói Hay Về Miền Nam chia sẻ cho những bạn đang tìm kiếm. Là trung tâm kinh tế của Việt Nam và là đô thị lớn nhất của quốc gia, Hồ Chí Minh là một trong những địa điểm thú vị nhất để tham quan trong cả nước. Không có núi non hùng vĩ, cũng chẳng có những thắng cảnh rợn ngợp, Đồng Tháp khiến những ai đã từng một lần đặt chân đến đều phải nhớ thương về vẻ đẹp bình yên, mộc mạc đậm chất Nam bộ của những cánh đồng lúa phì nhiêu, những chiếc xuồng ba lá cùng tiếng chim líu lo vang trên sông rạch… Đồng Tháp có sen là biểu tượng, là loài hoa đồng nội, dễ trồng và có sức sống rất mãnh liệt, hương thơm thanh thoát, nhuần nhị, sen có mặt hầu khắp mọi nơi trên đất nước nhưng sen ở Đồng Tháp vẫn thể hiện rõ nhất nét văn hóa người Nam Bộ nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung. Sen là hình ảnh nổi tiếng bên cạnh những cánh đồng ruộng lúa vàng, những vườn trái cây trái trĩu quả. Nằm ngay cửa ngõ vào Thành phố Hồ Chí Minh, Long An mang nét đẹp mộc mạc, giản dị làng quê, với những con đường xuyên rừng mát rượi cùng nhiều công trình, di tích lịch sử cổ kính. Nếu có cơ hội về thăm miền Tây Nam Bộ, du khách đừng bỏ qua tỉnh Bạc Liêu. Vùng đất từ xa xưa đã nổi tiếng là trù phú và phì nhiêu. Đây còn là vùng đất hội tụ văn hóa của ba dân tộc Kinh – Hoa – Khmer thể hiện qua những công trình văn hóa độc đáo, tạo nên vẻ đẹp riêng. Với những bãi biển nước xanh trong vắt như Bãi Sao và Bãi Dài, Phú Quốc thực sự là thiên đường cho những người yêu biển. Phú Quốc, từ lâu, đã trở nên nổi tiếng với khách du lịch khắp mọi miền đất nước và quốc tế. Điều này không chỉ vì Phú Quốc là một hòn đảo xinh đẹp mà nơi đây còn chứa đựng nhiều điều bí ẩn mà không phải ai cũng có thể khám phá hết được. Đến với Cà Mau là đến với bầu không khí dân dã, trong lành của những cánh rừng xanh bạt ngàn với các loài cây cối, chim muông, tận mắt ngắm nhìn các động vật hoang dã như khỉ, trăn, cá sấu, ba ba, kỳ đà, ngắm nhìn những đàn cò bay rợp trời ở những vườn chim nổi tiếng. Đến Long An, du khách sẽ có những trải nghiệm vô cùng thú vị khi được tìm hiểu cuộc sống miền sông nước Đồng Tháp Mười thơ mộng, ngắm nhìn những cánh đồng sen ngát hương, khám phá con đường xuyên rừng mát rượi. Nhắc đến du lịch Vũng Tàu cúng ta sẽ có cảm giác yên bình của biển xanh tươi mát cùng bãi cát trắng chạy dài, là những con đường thoáng mát, rộng rãi rợp bóng cây xanh, là những dãy núi hùng vĩ, xanh rờn cùng những ngôi chùa thanh tịnh… Khám phá thêm 🌈Thơ Về Bến Tre 🌈 65+ Bài Thơ, Ca Dao Tục Ngữ Hay Nhất Hiện nay thơ chế đã trở thành xu hướng giải trí phổ biến, mang lại tiếng cười niềm vui cho mọi người. Với tính giải trí cao, các bạn nên sưu tầm các bài thơ chế hay nhất hài hước nhất để đem những tiếng cười sảng khoái cho bạn bè và người thân. Dưới đây là tổng hợp những bài thơ chế hay nhất, buồn cười nhất, mời các bạn cùng đọc và chia sẻ những bài thơ chế hay nhất đến bạn bè cùng đọc nhé. Tổng hợp những bài thơ chế ngắn hay, những bài thơ chế về tình yêu, học sinh, bài thơ chế nói xấu vợ, thơ về tiểu đội xe không kính chế, bài thơ qua đèo ngang chế, bài thơ đôi dép chế, bài thơ bếp lửa chế.. Những bài thơ chế ngắn hay nhất, buồn cười nhất 1. Ngoài đời em bán ve chai Khi lên facebook xì tai vãi lều Ngoài đời ngực lép mông teo Qua Photoshop cong vèo thấy mê 2. Bao lần tán gái mất công Hôm thì chó đuổi, hôm không có nhà Mấy hôm gặp phải ông già Mời vào uống nước, toàn trà đã thiu 3. Chiều nay mưa gió rì rầm Một mình lạnh lẽo âm thầm nhớ ai Cứ đếm từ một đến hai Đếm hoài đếm mãi chẳng ai nhớ mình Bỗng dưng tim dập thình thình Một dòng tin nhắn làm mình ngẩn ngơ Sự thật hay là đang mơ Điện thoại thông báo thuê bao hết tiền 4. Nhất tiền tệ Nhì quan hệ Ba hậu duệ Bốn trí tuệ Còn đại học gì... thì mặc kệ 5. Thu đi để lại lá vàng Anh đi để lại cho nàng thằng cu Mùa thu nối tiếp mùa thu Thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời 6. Trời buồn trời đổ cơn mưa Ta buồn ta ngủ từ trưa đến chiều Ngủ xong dậy ăn cơm chiều Ăn xong lại ngủ từ chiều đến mai 7. Con cò đi uống rượu đêm Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao Còn anh chả uống ngụm nào Cũng say ngây ngất ngã vào lòng em 8. Facebook lạnh lẽo nick vắng teo Vài nick người dưng vẫn còn treo Lâu lâu mới thấy người quen sáng Nhưng chưa kịp Buzz off cái vèo 9. Ngày đầu tiên đi học Em vác xác tới trường Cô nhìn em gào thét Thằng tóc vàng lên đây 10. Bồ xấu thì sợ bạn chê Bồ đẹp thì sợ bạn mê, bạn giành Thế nên anh mới phải đành Làm thân trai ế giành bồ bạn anh 11. Nhà em có một đàn gà Chúng thường đi bộ từ nhà ra sân Mỗi khi mưa bão ngập sân Chúng lại đi bộ từ sân vào nhà 12. Cô em má đỏ hồng hồng Cho anh xin hỏi có chồng hay chưa? Anh hỏi thì em xin thưa Con em bốn đứa nhưng chưa có chồng = 13. Ngày xưa sợ vợ là sai Bây giờ sợ vợ ta oai nhất vùng Ngày xưa sợ vợ là khùng Bây giờ sợ vợ anh hùng thời nay 14. Hai năm nghĩa vụ tạm xa nhà Khi về phố thị nở đầy hoa Người yêu ra đón cùng con nhỏ Chào chú đi con.. bạn má nè Những bài thơ chế về tình yêu 1. Trên trời hàng vạn ngôi sao Sao anh chiếu hạng là sao lừa tình Thế gian có vạn bóng hình Làm sao anh phải chung tình với em 2. Trái tim em chỉ 1 lần mở cửa. Đón anh vào rồi khép lại ngàn năm. Nhưng lần đó em quên không đóng cửa. Anh vào rồi thằng khác cũng vào theo. 3. Nếu như em là phở Anh sẽ là nước lèo Cuộc đời cuốn vèo vèo Ta bên nhau em nhé 4. Tình yêu như món thịt gà Người trẻ háo hức, người già chê dai 5. Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z Thì khi này anh đã ở bên em Chứ đâu phải cô đơn ngồi quét Những con Virus đang tràn ngập trái tim. 6. Trên thế giới có muôn vàn gái đẹp Em tưởng rằng em đẹp lắm hay sao Cớ như em tui đá xuống gầm cầu Chưa hả giận lôi đầu lên ...đá tiếp 7. Anh yêu em không hề bốc phét Tình yêu dài một mét có dư Anh yêu em không sợ đau khổ Năm trong quan tài thò cổ ra yêu ... 8. Chuyện tình sinh viên một buổi chiều Hai người đứng ở trước cầu tiêu Em không có giấy, anh cho ít Mỉm cười em gật, thế là yêu Những bài thơ chế hay nhất của học sinh 1. Thà để giọt mồ hôi rơi trên trang sách Còn hơn giọt nước mắt rơi trên đề thi 2. Giám thị nhìn em giám thị cười. Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi. Cổng trường đại học cao vời vợi. Đồng ruộng mênh mông đón em về. 3. Học không yêu yếu dần rồi chết Yêu không học không ngóc được lên 4. Học mà không chơi đánh rơi tuổi trẻ Chơi mà không học vừa khỏe vừa vui 5. Mười năm cắp sách theo thầy Năm thứ mười một vác cày theo trâu 6. Học buồn nguồi cắn bút chơi Cắn đi cắn lại lại gãy cái răng vàng 7. Học hành như cá kho tiêu Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu 8. Bắt đầu ngủ giữa tiết ba Đến khi tỉnh giấc đã là tiết năm 9. Học trò ngày nay quậy tới trời 10 thằng đi học 9 thằng chơi 3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ Còn lại thằng kia cũng gật gù Thơ chế nói xấu vợ Ngoài trời bỗng nổi cơn giông Vợ em giở chứng chạy rông ngoài đường Em nhìn mà thấy thương thương Vợ em sao lại dở ương thế này. Hôm rồi nó uống rượu say Xông phi một phát… vỡ ngay cái bàn. May mà hàng xóm khuyên can Không thì nhà cửa nát tan hết rồi. Thời gian hờ hững nhẹ trôi Vài hôm lại thấy nó ngồi uống bia. Nhìn em nó bảo thằng kia, Lại đây quỳ xuống rót bia cho bà. Em nào có dám kêu ca Không nhanh nó vả cho 3 phát liền. Thì ra nó trúng lô xiên Có tiền trong túi nó liền đi chơi… Số em lận đận long đong Nào ai thấu hiểu nỗi lòng em đâu. Em ngồi than thở mấy câu Nó liền vác hẳn dao bầu chạy ra Em đành co cẳng chạy xa Nó mà vớ được … thành ma có ngày! Bài thơ về tiểu đội xe không kính chế Không có bánh không phải vì xe không có bánh Đinh tặc rải đinh bánh vỡ đi rồi Ung dung buồng lái ta ngồi Nhìn đất nhìn trời xe đéo chạy. Nhìn thấy gió vào sao mát mát Thấy con đường phía trước đứng yên Thấy trên trời có một con chim ị một cục cứt vào buồng lái. Không có bánh, ừ thì đẩy bộ Đẩy giữa rừng sâu bụng đói meo Chưa cần ăn, móc ra lon bò húc Nốc một hơi lại đi tiếp thôi. Không có bánh, ừ thì đẩy mệt Mũi thở phì phò như con bò Chưa cần nghỉ, đẩy trăm cây số nữa Đẩy xong ta về ngủ một hơi. Những chiếc xe từ trong đinh rơi Đã về đây hợp thành tiểu đội Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới Bắt tay qua cái bánh vỡ rồi. Một bếp lửa ta dựng giữa đường Chung nồi lẩu nghĩa là gia đình đấy Võng mắc chông chênh ngoài xa lộ Lại đẩy, lại đẩy, càng phê thêm. Không có bánh, rồi túi không có tiền, Không có bơm xe, thùng xe trống rỗng, Xe vẫn chạy vì miền nam phía trước Chỉ cần sau xe có một người đẩy Bài thơ qua đèo ngang chế 1. Bước đến nhà em, bóng xế tà. Đứng chờ năm phút bố em ra. Lơ thơ phía trước vài con chó. Lác đác đằng sau chiếc chổi chà... Bước tới đèo ngang gió bão bùng Cỏ cây tan tác bụi lung tung Lơ thơ bên núi nhà nhà lá Chạy vô không khéo gió nổi khùng 2. Xăng tăng lên giá lại giật mình Giờ đi xe máy lại thấy kinh Tiền lương còm cõi giờ sao đủ Điện nước xăng tăng tính sao ta Nhiều đêm trằn trọc lo kinh tế Ước muốn lương tăng chẳng thấy đâu Hay là xe đạp cho nó khỏe Thể dục đi làm lại hay ta 3. Nhảy Qua đèo ngang bỗng mất đà Đập đầu vào đá máu tuôn ra Lom khom dưới núi tìm y tá Thiếu máu đau đầu em sắp chết Nhìn qua nhìn lại chẳng thấy ai Khắc lên bia mộ dòng thông báo "Nhảy qua đèo ngang nhớ lấy đà" 4. Đăng nhập Facebook lag thấy bà. Load "sờ ta tút" mãi chẳng ra. Lom khom viết đại vài dòng text. Lác đác câu Like góc tường nhà.. Block Nick đau lòng con quốc quốc Report mỏi miệng***được tha. Dừng chân xem lại bảng tin trước. Một mảnh tình riêng share với Like. 5. Bước tới đèo ngang bổng mắc tè. Cỏ cây không có lấy gì che. Lom khom dưới núi tìm chỗ đái. Thấy gái đi ngang hết mắc tè. Bí quá thôi đành chơi tới bến. Nhìn qua nhìn lại chẳng thấy ai. Nước thiên cuồng cuộng từ trên xuống. Vậy thế là xong, hết mắc tè. 6. Bước tới đèo ngang gió bão bùng Cỏ cây tan tác bụi lung tung Lơ thơ bên núi nhà nhà lá Chạy vô không khéo gió nổi khùng Bài thơ đôi dép chế Bài thơ đầu anh viết tặng em Lá bài thơ kể về ...đôi tất Khi chân thấy có một mùi ngây ngất Thì vật tầm thường cũng "bộc phát" thành thơ Hai đôi tất nho nhỏ màu xanh lơ Màu cở cây hay màu của điều ước? Nhưng chắc chắn không bao giờ lộn ngược Vì mặc vào sẽ phát hiện ra ngay Chẳng thường xuyên được giặt giũ hàng ngày Bị sức nặng đôi gót hồng chà đạp Dấu bốc mùi không đi cùng người khác Dù chiếc này đẹp hơn hẳn chiếc kia Nếu một mai một chiếc tất mất đi Bị chó gặm hay vấn đề nào khác Mọi thay thế đều trở thành độc ác Không khác lắm nhưng người đời sẽ biết Hai đứa này chỉ là cặp gian phu Mất em rồi anh sẽ đi tu Bởi đơn độc sống đâu còn ý nghĩa Dấu bên cạnh có muôn người thay thế Thì đêm nằm vẫn sợ dính SI-ĐA Đôi tất - đôi ta khi rách khi lành Chẳng thề nguyền nên tha hồ giả dối Chẳng hứa hẹn chỉ âm thầm phản bội Nên bình thường nếu chẳng đủ thành đôi Ngay cả khi bắt đầu bốc mùi hôi Không thể thiếu sáp ngăn mùi khẩn cấp Bài thơ đầu xin viết về đôi tất Thật giản dị như mối tình e ấp Để đêm ngày gắn chặ mãi không thôi Không thế thiếu nhau trên bước đường đời Dấu mỗi chiếc ở một bên phải trái Nhưng I-LOVE-YOU ở những điều ngược lại Tôi mù quáng trong cuộc tình ngang trái Thỏ gục đầu trước trước phát súng thợ săn Dấu mai này tôi có chết nhăn răng Xin kiếp sau vẫn được làm chiếc tất Dù biết yêu "không còn gì để mất" Chỉ cần bên cạnh có chiếc thứ hai kia......... Bài thơ bếp lửa chế Một tiếng rưỡi cùng bà chơi PES Một tiếng rưỡi tấn công dồn dập Cháu vẫn thua bà tỉ số 0-5! Lên 4 tuổi cháu đã quen bàn phím "Vuông", X, O cùng "tam giác" cầm tay Năm ấy là năm PES làm bá chủ Bố đi đá thuê khô rạc thân gầy Chỉ nhớ bố chơi hoài ko thắng Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay Tám năm ròng cháu cùng bà đá PES Chơi PES 5, PES7 suốt ngày đêm Khi chơi PES 5 bà còn nhớ ko bà? Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế Cú long-shoot sao mà vô đối thế Mẹ cùng cha chơi net bận ko về Cháu ở cùng bà, bà dạy cháu chơi Bà luyện đánh đầu, bà chăm sút phạt Đá PES mãi nghĩ thương bà khó nhọc Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà Kêu chi hoài trên những quán game xa... Năm giặc thách bà cháu mình đá độ Hàng xóm 4 bên thi nhau bắt độ Đỡ đần bà, luyện tập đá ngày đêm Vẫn vững lòng bà dặn cháu đinh ninh "Bố ở quán game bố cày Đột kích, Mày có viết thư chớ kể này kể nọ, Cứ bảo nhà vẫn đá PES thường xuyên!" Rồi sớm rồi chiều đã đến ngày thi 1 cú sút lòng bà luôn ủ sẵn 1 cú sút với đường bay siêu đẳng Đã giúp bà thắng giải 4 triệu đô Lận đận đời bà đá PES mãi thôi Mấy chục năm rồi đến tận bây giờ Bà vẫn giữ thói quen luyện PES Đá PES 7, PES 12 trùm huyện Vô địch solo PES 6 là bà. Mới gần đây bà chuyển đá FIFA Ôi tự hào và yêu thương - Bà cháu! Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu Có PES trăm nhà, niềm vui trăm ngả Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở Sớm mai này bà đá PES ăn chưa? Trên đây đã sưu tầm và chia sẻ đến các bạn những bài thơ chế hay nhất, buồn cười nhất. Hi vọng những bài thơ chế này sẽ đem lại niềm vui cho các bạn, các bạn đừng quên chia sẻ những bài thơ chế hay này cho bạn bè, người thân để đem đến tiếng cười cho mọi người nhé.

bài thơ chế về việt nam và trung quốc